Mặc dù khó dấu đi nỗi thất vọng trong lòng, nhưng Tư Ti không còn kiên trì yêu cầu Phó Thư Bảo uống trà ở rốn hay gì gì nữa, ngoan ngoãn đi vào phòng, thay Phó Thư Bảo dọn dẹp cái ổ lợn lộn xộn bừa bãi của hắn.
Nhanh chóng mặc Xà Bì Giáp và mặc thêm một cái áo khoác ngoài, rửa mặt xong Phó Thư Bảo mới hỏi:
- Ngươi ở Hoa Điền Cư được bao lâu rồi?
- Năm ngày.
Trong đôi mắt Tư Ti thoáng hiện lên ánh mắt khác lạ, sau đó lại dịu dàng nói:
- Nhưng, trước đó, nô tì có làm việc trong phủ đệ của La gia, vì tư sắc không tệ, nên mới bị đưa đến chỗ đó. Cũng may có thiếu gia cứu giúp, nếu không nô tì chỉ có nước chết thôi.