Phương Tín không phải thằng đần, nhưng trong lòng hắn cứ tự nhủ:
- Chắc chắn thiếu gia đã lấy mình làm chuẩn, nên mới định ra cái nhóm khách hàng đẳng cấp cao như thế!
- Hôm nay cao hứng, đem giấy bút đến đây, giờ ta sẽ thiết kế vài bộ
trang phục, sau đó hãy mang đến các tiệm may trong kinh thành bảo họ may gấp bất kể ngày đêm.
Phó Thư Bảo lại nảy ra ý tưởng mới.
Một nữ nô nhanh chóng mang giấy bút tới.
Phương Tín đứng sang bên cạnh bàn, nhìn thiếu gia hạ bút như nước chảy
mây trôi, chẳng bao lâu sau một bức phác thảo trang phục đã ra lò. Hắn
thấy cô gái trong bức họa trên đầu đeo một đoi tai thỏ, trên người chỉ
có cái áo nhỏ xíu ôm sát lấy ngực, trên đùi cũng chỉ có cái quần xà lỏn
ngắn cũn cỡn, phía sau còn có một túm lông… Đuôi con thỏ!
- Oạch, thiếu gia, đây là trang phục gì thế ạ?
- Cái này gọi là Thỏ Nữ Lang, bộ này chuyên dành cho các cô nương đón