Thế giới này là thế giới của cường giả, nếu lúc này hắn còn mạnh hơn cả
Tả Hữu Hoàng Kim Vệ tổng quản, vậy thì hắn sẽ chẳng phải sợ điều gì mà
thẳng chân đạp tung cái cửa điện chó má đó, sải bước về phía trước, bắt
lấy tên Tú Lực hoàng đế đang nằm trên chiếc giường mềm mại kia, một chân giẫm lên cái mặt thối của hắn.
Thế nhưng hắn còn lâu mới đạt tới cảnh giới đó, nên chỉ có thể chọn cách nhẫn nhịn, dùng phương thức
có thể làm được để giải quyết vấn đề trước mắt.
Đứng ngoài cửa một lúc, trong phòng bỗng vọng ra tiếng ong… rất khẽ, nửa khắc sau giọng nói của Độc Âm Nhi cũng vọng ra:
- Bảo ca, ta xong rồi, vào đi!
Phó Thư Bảo đẩy cửa bước vào, sau đó tiện tay đóng cửa lại, nhưng việc
đầu tiên sau khi hắn bước vào phòng khách không phải là hỏi Độc Âm Nhi