- Còn may là ngươi chưa có ý nghĩ mạo hiểm như vậy.
Độc Âm
Nhi hơi khoa trương vỗ vỗ bộ ngực nguy nga của mình. Hành động như vậy
không hề cần thiết, thuần túy chỉ là thể hiện chút thôi.
Phó Thư Bảo hơi tham lam liếc bộ ngực Độc Âm Nhi, nhưng lúc này cũng không dám phân tâm, liếc mắt đi nơi khác:
- Chẳng qua chúng ta vẫn cần hợp lực mở một thông đạo ra ngoài.
- Vì sao?
- Ngươi ngốc quá, vừa rồi bởi không có Luyện Lực Sĩ ở đó cho nên Mạc
Khinh Vân và Kim Dịch mới không đuổi theo. Nhưng hai người này đều có
nhiều cứu binh như vậy, khẳng định có Luyện Lực Sĩ sẽ tới. Người đó tới
xong sẽ mở khối đất chúng ta lấp vào, thế thì chúng ta không phải biến