- Mẹ, nhi tử nhớ người muốn chết!
Lúc này Phó Thư Bảo mới tung
người xuống ngựa, giang hai tay chạy về phía Độc Vô Song. Thực hiện động tác buồn nôn này, nếu trên cổ hoặc cánh tay hắn có quấn một chiếc khăn
lụa, sau đó hắn cố ý chạy chậm để gió thổi tung bay, vậy sẽ đúng là vô
cùng buồn nôn luôn.
Chẳng qua Độc đại nương lại thích những động
tác buồn nôn này. Thấy nhi tử chạy tới, nàng cũng cười ha hả mà giang
hai tay, ôm lấy tâm can bảo bối của mình vào trong lòng.
- Mẹ, người gầy đi rồi.
- Nhi tử, ngươi cũng gầy đi rồi.
- ….
Trên mặt đất, toàn bộ những người có mặt đều thấy toàn thân nổi da gà.
Hành trình gian nan hơn năm mươi ngày rốt cục cũng kết thúc. Phó Thư Bảo và