- Đừng cản ta... Ta đã mang đến đây đồ vật chủ nhân ngươi muốn nhất.
Quả nhiên từ bên ngoài sơn động truyền đến thanh âm của Chi Ni Nhã.
Thứ mà Phó Thư Bảo bây giờ mong muốn nhất chính là nữ nhân. Quả thực, Chi Ni Nhã đã trực tiếp mang nàng tới rồi.
Xuân Lan mắt thấy không ngăn cản được, đành phải hô lớn nhắc nhở.
- Thiếu gia! Chủ mẫu Chi Ni Nhã thực sự đến rồi!
Lần đầu hô lớn cảnh báo ngược lại là thông minh, tuyệt đối không để lại dấu vết. Nhưng khi bổ sung thêm một câu này, như vậy chính là vẽ rắn thêm
chân, giấu đầu lòi đuôi rồi!
- Đồ ngốc...
Phó Thư Bảo thầm mắng một câu, còn đang suy nghĩ nên ứng phó như thế nào, thanh âm của Chi Ni Nhã đã truyền vào.
- Ha ha! Ta biết rõ thiếu gia nhà các ngươi nhất định là đang trốn trong
đó làm chuyện gì bí hiểm phải không? Các ngươi đừng ngăn cản ta, càng
che che dấu dấu như vậy, ta lại càng muốn vào xem một chút.
Chi Ni Nhã nhấc chân đi vào sơn động.
Phó Thư Bảo lập tức tranh thủ thời gian tiến lên ngăn cản, ngay cả cái mũ con kia cũng không kịp cầm theo.
- Ồ! Bảo ca, ngươi không làm chuyện gì kỳ quái đấy chứ? Tại sao đám nữ bộc của ngươi lại thần thần bí bí như vậy?
Trông thấy Phó Thư Bảo nghiêm trang đứng cạnh Luyện Thiên Đỉnh đen kịt nhìn mình, Chi Ni Nhã có chút mơ hồ nói.
Phó Thư Bảo cười cười, nhún vai nói:
- Ngươi cũng biết đấy, vì để giải quyết vấn đề cơm ăn áo mặc của hơn hai
nghìn tộc nhân Độc Lang tộc, mấy ngày hôm nay ta lao tâm lao lực, mệt
mỏi quá... Trong lòng cũng rất nhớ ngươi, vừa rồi ta còn suy nghĩ, đã