- Tìm ta có chuyện gì?
Phó Thư Bảo vẫn giống như trước, treo trên khuôn mặt một nụ cười lười nhác.
- Lúc trước không kịp nói cho ngươi biết, vì giảm bớt gánh nặng cho
ngươi, ta đã mang theo hai chậu gỗ mạ trở về bồi dưỡng. Nhưng mà ta cũng là Luyện Lực Sĩ, ta cũng làm theo phương pháp của ngươi, nhưng hôm này
vừa bồi dưỡng xong, những gốc mạ kia chẳng hiểu tại sao không những
không phát triển, ngược lại trở nên héo rũ. Đến cùng là đang xảy ra
chuyện gì vậy?
Độc Âm Nhi mặt đầy lo lắng. Đồng dạng là Lực Sĩ cấp Luyện Nguyên Tố Lực vì sao Phó Thư Bảo có thể làm được còn nàng thì không?
- Ách? Nhanh mang ta đi xem một chút!
Vừa rồi vẫn còn mải suy nghi vấn đế này, không nghĩ tới Độc Âm Nhi liền đưa tới đáp án, Phó Thư Bảo không thể chờ đợi thêm, lập tức nói.
Vào bên trong phòng Độc Âm Nhi chỉ thấy những gốc mạ bên trong hai hòm gỗ
đã mất đi màu sắc xanh tươi, biến thành khô héo, hiển nhiên tính mạng đã đi đến điểm cuối.
- Bảo ca, đến cùng là đang xảy ra chuyện gì vậy?
Chứng kiến Phó Thư Bảo sững sờ nhìn những gốc mạ héo rũ, Độc Âm Nhi sốt ruột hỏi thăm. Phó Thư Bảo lắc đầu.
- Ta không biết có phải là do Luyện Nguyên Tố Lực của ta không giống