Người đột nhiên xuất hiện ngoài bìa rừng chính là Phó Thư Bảo. Cầm
Thiên Trúc Cung trong tay, bao đựng tên trên vai, khóe miệng treo một nụ cười lạnh như băng, khí định thần nhàn, dáng vẻ như muốn xem người trốn đi đâu.
- Lão tử bình sinh giết người vô số, không ngờ lần
này lật thuyền trong mương, xem như được mở mắt rồi! Cho ta biết, ngươi
là ai!
Dương Mộc giận giữ hét lên.
Phó Thư Bảo cười nói:
- Chuyện này thì có liên quan gì chứ? Dù sao có biết hay không, kết cục của ngươi không phải cũng thế sao. Đó là chết chắc rồi!
- Nếu muốn giết ta thì phải xem bản lĩnh của ngươi rồi.
Vừa nói, Dương Mộc vừa cầm khiên bước từng bước tới gần Phó Thư Bảo.
Chạy trốn là chuyện không có khả năng. Hắn xoay người lại đưa cả tấm
lưng trước cung tên của Phó Thư Bảo. Muốn sống thỉ còn duy nhất một