- Nằm xuống cho ta.
Khẽ nhéo lên lưng Hồ Nguyệt Thiền một cái, Phó Thư Bảo và Hồ Nguyệt Thiền liền ngã xuống đất, tư thế nam trên nữ dưới.
- Mau thả ta ra!
Thân hình yêu kiều bị một nam nhân đè lên, ngửi thấy mùi vị nam nhân trên
người hắn, đặc biệt dưới bụng còn có một “thứ” hùng tráng, trong lòng Hồ Nguyệt Thiền càng bối rối hơn.
- Cho dù ngươi kêu rách cổ họng thì cũng không có ai đến đâu.
Hồ Nguyệt Thiền: “….”
- Dám đánh cuộc thì phải dám chịu thua, nếu như ta thắng, thì ngươi phải
ngủ cũng ta một lần, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sau khi chúng
ta ngủ một đêm, ta sẽ đem bí thuật truyền lại cho ngươi, phối hợp với độ linh mẫn của Hoan Nhạc Vân, thiên hạ này tuyệt đối không có kẻ nào có
thể đuổi kịp ngươi.
Ngoại trừ giở trò vô lại, Phó Thư Bảo còn biết dụ dỗ.
- Ta… ta…
Muốn nói lại thôi, lần đầu của đại cô nương, cho dù là hồ ly tinh thì Hồ
Nguyệt Thiền cũng không chịu nổi. Nàng cũng không biết lúc này nên lắc