Quả thực là rượu ngon, vừa mở nắp bình rượu, nhất thời một cổ mùi thơm
ngào ngạt bay ra. Phó Thư Bảo là người sành rượu, ngửi thấy mùi thơm từ
bình rượu tỏa ra, hắn chỉ muốn được thưởng thức một chút.
- Rượu
này đã có trên hai trăm năm lịch sử, là ta mang từ Vương Cung tới, ngày
hôm nay muốn thưởng thức cùng với Phó công tử, hơn nữa đêm hôm nay, đúng là đêm đáng dùng rượu ngon chúc mừng.
Ba Mễ Na Vương Phi rót lưng chừng rượu vào hai chén thủy tinh trong suốt, sau đó đưa cho Phó Thư Bảo một chén.
Phó Thư Bảo hít một hơi thật sâu:
- Rượu này tuy rằng tốt nhưng, nhưng thua xa rượu nho Hậu Thổ Thành chúng ta sản xuất, hơn nữa, lịch sử hai trăm năm quá mức thưa thớt, lần này
uống, lần sau lại muốn uống, chẳng lẽ phải đợi hai trăm năm sau mới được uống sao?
- Oạch?Phó công tử, nông trường của ngươi cũng sản xuất rượu sao?
Đối với thuyết pháp Phó Thư Bảo nói, Ba Mễ Na Vương Phi có chút khó tin,