Chẳng biết bao lâu sau đó, bên trong một mảnh mơ mơ hồ hồ, một thanh âm đột nhiên vang lên trong đầu của Phó Thư Bảo:
- Ồ! Ngươi đã đến rồi!
Cái thanh âm này phi thường cổ xưa, phi thường máy móc, phảng phất như là
không phải xuất phát từ miệng của nhân loại vậy, mà là của một cỗ máy
móc xa xưa thiếu khuyết sinh lực vậy.
- Ngươi là ai?
Ý thức của Phó Thư Bảo rốt cuộc cũng thanh tĩnh lại.
- Hết thảy đều sẽ bị hủy diệt, thế giới mới sẽ sinh ra…
Hồ Nguyệt Thiền nói:
- Ngươi rất có thể sẽ trở thành người khiến cho Tiếp Dẫn Chi Thuyền xuất hiện, vì cái gì lại tại thời điểm này mà rời đi chứ?
Phó Thư Bảo đem chuyện tình dưới Địa Hạ Cảng Khẩu nói ra, cuối cùng còn nói thêm:
- Tóm lại, ta có một loại dự cảm, đây không phải là chuyện tình gì tốt
cả. Thời điểm này đang hỗn loạn, bỏ lỡ cơ hội này, chúng ta căn bản có
thể bỏ chạy hay không cũng chưa biết được!
Trước mặt quả thật là
một cơ hội khó có được. Không ngừng có người hướng bốn phương tám hướng