- Hồ Nguyệt Thiền, trên người của ngươi có một loại mùi vị!
Hai
nàng nữ nhân sóng vai đứng song song với nhau, cùng nhìn về phía cột
năng lượng ở xa xa. Đột nhiên Độc Âm Nhi chợt kỳ diệu khó hiểu mà nói
một câu.
- Ách?
Hồ Nguyệt Thiền có chút ngây người, khẽ cúi đầu, ngửi ngửi người mình một chút:
- Là mùi vị gì chứ? Ta như thế nào lại không ngửi được?
- Là mùi lẳng lơ!
Độc Âm Nhi nói. Thời điểm này, nàng ta cũng đã đam ánh mắt chuyển sang trên người Hồ Nguyệt Thiền.
Hồ Nguyệt Thiền nhất thời sửng sốt một chút:
- Độc Âm Nhi, ngươi có ý tứ gì?
- Hừ! Đừng cho rằng ta không biết, ngươi cùng lão công ta đã có gian tình!
Hồ Nguyệt Thiền:
- …
- Ngươi cả ngày đều đeo cái mặt nạ nam không ra nam, nữ không ra nữ kia,
nghĩ rằng rất có cá tính hay sao? Ngươi đơn giản là muốn che lấp đi
khuôn mặt mỹ mạo hồ ly tinh của ngươi, để cho ta thả lỏng cảnh giác mà