Hữu Nãi Ngư nhìn Phó Thư Bảo, đôi mắt đẹp chớp chớp, cười nói một cách tự nhiên.
- Những vật kia căn bản là không cần, bởi vì chúng ta tới nơi rồi.
Phó Thư Bảo sững sờ.
- Cái gì? Đã tới rồi? Nhanh như vậy?
Lần lượt quét thế giới chung quanh một lần, tuy rằng tầm mắt bị quấy nhiễu
nhưng mà bằng vào cảm giác nhạy bén của hắn, hắn biết rõ Tiếp dẫn chi
thuyền vẫn đang chạy trong kênh đào. Phía trước, không có lối ra gì đó,
cũng không có cảng khẩu gì đó, chung quanh vẫn chỉ là kênh đào như
trước, như thế nào lại "đã đến" đây này?
Chỉ thấy, Tị Thủy châu
trước ngực Hữu Nãi Ngư đột nhiên xoay tròn một cái, trong chốc lát hào