Quỳ Cửu nhìn hắn từ trên xuống dưới, lạnh lùng nói:
- Tiền thế chấp là năm ngàn miếng Ngọc Tủy.
Võ La bất động thanh sắc lấy ra năm ngàn miếng Ngọc Tủy, nhiều khoảng
một chiếc xe ngựa, chất đống trên mặt đất, sau đó bào Kỳ Nguyên:
- Đi thôi, chúng ta vào xem náo nhiệt, nói không chừng có thể tìm thấy một ít bất ngờ trong loại phòng đấu giá cấp thấp thế này.
Câu ‘phòng đấu giá cấp thấp’ của Vũ La nghe hết sức chói tai, cơ mặt Quỳ Cửu giật giật một trận. Nhưng người ta nhẹ nhàng lấy ra năm ngàn miếng
Ngọc Tủy, hiển nhiên tài lực hùng hậu, hơn nữa Quỳ Cửu cũng cho rằng Vũ
La sử dụng dị bào trữ vật. Người có thể sử dụng dị bảo này hiển nhiên
thực lực cũng hết sức hùng hậu, Quỳ Cửu không dám đắc tội.
Sắc mặt Quỳ Cửu tái xanh nhìn bọn Kỳ Nguyên tiến vào, bực tức vung tay thét lớn với đám thủ hạ của mình:
- Nhìn cái gì vậy, còn không mau mau thu hồi Ngọc Tủy. Một người đưa cho bọn họ một tấm thẻ bài đi.
Quỳ Cửu hung hăng trừng mắt nhìn theo bóng Vũ La, có vẻ ưu tư: Mộc Thần Trủng kết giao với quý nhân như vậy từ bao giờ?
Trước khi tới Đông Thổ, Chu Thanh Giang chuẩn bị cho Vũ La không ít, trong đó có rất nhiều Ngọc Tủy.
Vốn mấy thứ này là Chu Nghiên mang theo, nhưng bởi vì Chu Nghiên cùng
Yêu tộc ngôn ngữ không thông, ngụy trang thành câm điếc, Vũ La bèn giữ