Bên ngoài động là một mảng cỏ hoang bụi rậm, cách đó
không xa là một mảng rừng cổ rậm rạp, có rất nhiều loài cây mà Vũ La
không biết tên, mỗi gốc to bằng đầu người.
Lúc này có một tên Yêu tộc vóc dáng không kém Khoái Tông đang ngạo nghễ đứng dưới rừng cây.
Tên Yêu tộc này đang há miệng nuốt lấy ánh trăng trong trẻo, một đạo
nguyệt hoa sáng rực bắn thẳng xuống dưới, bị y nuốt vào trong bụng.
Yêu tộc giơ tay điểm ra, trên cổ tay y phủ đầy lông sói màu xám bạc.
Vũ La nhìn theo hướng y vừa điểm, chỉ thấy trên cành của một gốc cổ thụ có treo ngược một người, là Chu Nghiên.
Mắt Vũ La lim dim, sát tâm đã dậy.
Tuy rằng thời gian quen biết Chu Nghiên vừa qua cũng không vui vẻ gì,
nhưng dù sao Chu Nghiên cũng là chị vợ của mình. Huống chi gần đây quan
hệ giữa hai người đang dần cải thiện, Chu Nghiên luôn ủng hộ Vũ La.