Bàn của Vũ La chỉ có hai ghế, Vũ La ngồi một cái, cái kia Nguyễn Thôn Hổ đã ngời qua, nữ nhân che mặt ngại bần cho nên chỉ có thể đứng.
Sau khi Vũ La xử lý Nguyễn Thôn Hổ xong, lúc này đôi mắt đẹp của nàng
mới khẽ đào, toát ra lực lượng câu hồn nhiếp phách. Chỉ là một ánh mắt
nhưng lại phong tình vạn chủng, lại như gió Xuân phớt qua, hoa đầy núi
nở rộ chỉ sau một đêm.
Chu Nghiên thấy nữ nhân khác tống tình muội phu mình, vô cùng chướng mắt, không nhịn được hừ lạnh một tiếng.
Nữ nhân nọ nhoẻn miệng cười sau lớp mạng, liếc nhìn Chu Nghiên một cái, nói với Vũ La:
- Vũ La tiên sinh có nhãn quang tốt thật, ngay cả người đi theo cũng là tuyệt sắc giai nhân.
Vũ La uổng trả xong, vứt chén sang bên:
- Nàng đã biết tên ta, hiển nhiên có chuẩn bị mà đến, nói thẳng ra xem
rốt cục tìm ta có chuyện gì? Nàng thay ta đuổi Nguyễn Thôn Hổ, có ý làm
cho ta thiếu nợ nhân tình, phỏng chừng cũng không tốt lành gì.
Vũ La đã đoán ra nữ nhân này có thân phận thế nào. Yêu tộc bình thường