Chỉ là Vũ La có cảm giác hơi kỳ quái, dường như mình đã
gặp lão nhân này ở nơi nào đó, lão khiến cho người ta có cảm giác quen
thuộc vô cùng. Nhưng Vũ La nhớ lại thật kỹ, lại không nhớ ra được gì.
Lão nhân cười ha hả, vỗ vỗ đầu cháu gái mình:
- Nha đầu đã trở lại, lần này đi ra ngoài, sự tình làm rất khá, tiểu nha đầu của ta nay đã trưởng thành.
Nhan Chỉ Vi làm ra vẻ tiểu nhi nữ trước mặt lão nhân, kiêu ngạo nói:
- Đúng vậy, ai bào cháu là cháu gái của ông?
Lão nhân ngẩng đầu nhìn trời, vô cùng chăm chú.
Nhan Chỉ Vi tò mò hỏi:
- Gia gia người nhìn gì vậy?
Lão nhân giả ngây giả dại:
- Ta đang nhìn xem trời có lỗ thủng nào không.
- Lỗ thủng ư?
Nhan Chỉ Vi không hiểu:
- Vì sao trên trời lại có lỗ thủng?
Lão nhân bỡn cợt:
- Có người nào đó được khen ngợi vài câu, lập tức đuôi dựng thẳng lên trời, chọc cho nền trời thủng một lỗ to...
Vũ La không nhịn được, nở một nụ cười.
Nhan Chỉ Vi vô cùng xấu hổ, rúc vào lòng lão nhân không chịu rời đi, giơ tay túm râu lão:
- Gia gia, vì sao trêu chọc cháu trước mặt người ngoài như vậy? Người ta vất và thay lão nhân gia người ra ngoài một chuyến, không có công lao
cũng có khổ lao...
Râu lão nhân rơi vào tay cháu gái mình, bị kéo đau tới nỗi méo mặt,
trước mặt Vũ La hơi có chút xấu hổ, vội vàng cười ha hà an ủi Nhan Chỉ
Vi:
- Được, được, có công, chắc chắn có công, gia gia sẽ nhớ kỹ.
Lúc này Nhan Chỉ Vi mới hừ một tiếng tỏ vẻ đắc thắng, vỗ tay một cái thoát ra ngòi lòng lão nhân:
- Đây chính là gia gia nói, không được quỵt nợ!
Lão nhân chợt thấy đau lòng:
- Tiểu nha đầu ngươi lại dòm ngó bảo bối gì của gia gia đây?
Nhan Chỉ Vi cười giảo hoạt, giống như một tiểu hồ ly:
- Lão nhân gia người rộng rãi một chút có được không, ngài cất giấu hết