Thình lình chim chóc kinh động bay lên ồn ào một màng,
một cỗ âm khí hùng mạnh phóng vút lên cao, sương mù màu xám mịt mờ chậm
rãi bay lên, bao phủ khấp cả cánh rừng. Kim A Na bên ngoài cũng giật
mình:
- Theo khí tức này, tối thiểu cũng là một con âm thú ngũ phẩm, tiểu tử này chết chắc rồi!
- Chết cũng chết rồi, đỡ mất công đi cạnh hắn còn phải đề phòng...
Kim A Na lộ vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác.
Mọi người phía sau đuổi tới, tân Hổ Báo chiến sĩ Kim Hà Hạo dưới chân
đạp mấy lá sắt mông, dưới thần lực khống chế thành thạo, lá sắt dán sát
mặt cỏ lướt tới như bay hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Kim A Na lạnh lùng nói:
- Tiểu tử nọ vận may quá kém, đụng phải một con âm thú ngũ phẩm, ta nghĩ hẳn là nó sẽ giúp chúng ta giải quyết mối phiền phức này.
Kim Hà Hạo cảm thấy hơi đáng tiếc:
- Không ngờ tiểu tử nọ xui xèo như vậy, vốn nghĩ rằng chờ gập tình hụống nguy hiểm, để tiếu tử này làm vật hy sinh giữ chân kẻ địch, chúng ta sẽ nhân cơ hội đào tấu...
Những người khác bên cạnh cũng lấc đầu khuyên nhủ:
- Người cũng đã chết, có nghĩ nhiều cũng vô ích. Chúng ta tiếp tục tiến