Chuyện Hoàn Hồn Thảo liên quan tới tính mạng của Nhan Chỉ Vi và Chu Nghiên, Vũ La lắc đầu thật mạnh:
- Không cần biết Thiết gia ra bao nhiêu tiền, Hoàn Hồn Thảo không phải để bán!
Giọng nói trong rừng rất lâu sau không đáp lại.
- Kim thúc...
Trán Thiết Sư Lan toát ra mồ hôi lạnh bằng hạt đậu, nghiến chặt quai hàm.
Hai lão nhân này cũng là lần đầu tiên cảm nhận được áp lực, ánh mắt Kim thúc lóe lên liên tục, sau đó mới nói:
- Thiếu gia, chỉ có thiếu gia mới có thể quyết định được chuyện này.
Thiết Sư Lan sợ run một chút, sau một lúc hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nói:
- Hoàn Hồn Thảo thuộc về Thiết gia, tha cho tiểu tử kia một mạng!
Hoàn Hồn Thảo vô cùng quan trọng, không thể không đoạt. Nhưng lưu lại
cho Vũ La một mạng, không quá tuyệt tình, sau này vẫn còn đường ăn nói.
Kim thúc âm thầm gật đầu, thiếu gia xử trí như vậy chưa chắc đã là tốt nhất, nhưng tối
thiểu cũng coi như ổn thỏa, lần đầu tiên có thể có được biểu hiện như thế đã là không tệ.
Kim thúc nhìn thoáng qua lão nhân đang ôm hộp ngọc trong tay, lên tiếng hỏi:
- Quỷ Cửu, là lão ra tay hay là ta?
Tuy rằng bị Cửu Vĩ Bạch Hồ và Thất Thủ Giao Long khắc chế, nhưng không
có nghĩa là hai vị lão bộc Kim thúc và Quỷ Cửu sẽ coi trọng Vũ La. Ngược lại bọn họ không chấp nhận Vũ La là trở ngại khiến cho bọn họ không thế cướp Hoàn Hồn Thảo. Cho nên lão mới hỏi như vậy, trong hai người ai ra
tay cũng không khác, một tên tiểu tử còn trẻ như vậy, nhất định đưa tay
ra là bắt được.
Quỷ Cửu cũng không quan tâm, bọn họ là nô bộc trung thành của Thiết gia, đã đi theo Thiết gia mấy ngàn năm, năm xưa cũng nhờ Thiết gia cứu lấy
mạng già. Không cần biết đối mặt với kẻ địch thế nào, nếu thiếu gia đã