Thiết Hoành Giang lập tức nhảy dựng, giống như không hề
bị thương, đôi tay to tướng của lão chộp lấy hai vai Vũ La, ánh mắt đỏ
ngầu, hung quang tái hiện:
- Ngươi nói cái gì, ngươi có Tử Kim Ngọc Tinh ư?
Vũ La vẫn ngồi yên bất động. Tuy rằng dáng vẻ Thiết Hoành Giang dường
như bừng bừng sức sống, trên thực tế thương thế trong cơ thể lão vẫn
chưa biến chuyển. Tuy lão chế ngự hai vai Vũ La, nhưng không tạo ra chút uy hiếp nào.
Vũ La chỉ lạnh nhạt nói:
- Ủa, Tử Kim Ngọc Tinh là thứ gì vậy, dường như ta không nhớ ra...
Thiết Hoành Giang đùng đùng nổi giận:
- Tiểu tử thối, dám giở trò trêu chọc tổ gia gia ngươi sao?
Vũ La trợn trắng hai mắt:
- Thôi chết, thật sự quên mất, ta hoàn toàn không biết Tử Kim Ngọc Tinh là cái gì.
Thiết Hoành Giang tức tối nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nuốt
sống Vũ La ngay tức khắc. Vũ La vẫn tỏ ra ung dung nhàn nhã, mắt nhìn