Không thể vô duyên vô vô cớ vẫn lạc được. Là lực lượng gì mới có thể
khiến cho ngôi sao vẫn lạc? Khiến ngôi sao chết? Khiến cho trời vong?
Đôi mắt Sở Nam bắn ra một luồng tinh quanh mãnh liệt, chiến ý đột nhiên sản sinh.
- Sinh, tử, Hắc Bạch ngư, liệu có thể khống chế được tinh thần nhật nguyệt không?
Nghĩ đến đây, Hắc Bạch ngư đang xoay tròn trong đan điền Sở Nam đột nhiên gia tốc, thậm chí còn lóe lên tia sáng.
Sở Nam bước lên trước, đám người Thiên Nhiên cũng bước lên trước, lẳng
lặng đứng một bên chờ đời, bốn người Văn Phiến Tử nhìn thấy ngôi sao vẫn lạc, trong mắt lóe lên tia sáng kinh hỉ, trong lòng Văn Phiến Tử thầm
nhủ:
- Ngôi sao vẫn lạc, loạn tượng phát sinh, chính là thời cơ
tuyệt hảo, chỉ tiếc là bây giờ chúng ta đã rơi vào tay người khác, không thể giúp Thần thượng náo loạn Nam Xuyên châu này, hơn nữa sinh tử cũng
khó lường.
Nghĩ đến đây, Văn Phiến Tử quay đầu lại nhìn Sở Nam, trong mắt tràn đầy hận ý mãnh liệt:
- Đều là tại người này, nếu không phải hắn thì kế hoạch của ta sẽ không