Hỏa diễm phóng thẳng lên trời.
Nhưng mà còn chưa bay ra được ngoài trăm mét đã biến mất, chúng Võ thánh hướng ánh mắt nhìn lên bầu trời!
Xác thực không có hỏa diễm, nhưng mà lại có một cỗ năng lượng phóng thẳng lên trời.
Thực lực những người có mặt ở nơi này đều rất mạnh, nhưng cũng cảm thấy vo
cùng đau đớn. Trong mắt mọi người đều ẩn chứa nghi hoặc, năng lượng có
thể phun ra như thế, chứng minh Phong Hỏa Sơn này tuyết đối không phải
là ngọn núi bình thường. Nhưng mà, đến tột cùng Phong Hỏa Sơn này có lai lịch gì, vì sao trước kia chưa từng nghe thấy người nào nói qua.
Sở Nam không cảm thấy chút đau đớn nào, ngược lại cảm thấy tựa như là cá
về với nước, hắn hít sâu vài hơi, nện thêm một nhát, sau đó nói.
- Nện bốn phía xung quanh.
Chúng Võ thánh mỗi người lựa chọn một hướng, hung mãnh hướng mặt đất đập tới. Thiên Quy học theo hành động của tỷ phu, Thiên Nhiên cũng ở gần đó,
nhìn ánh mắt của nàng, ngoại trừ bảo hộ tiểu đệ ra còn có mục đích khác. Tiên Nguyệt vừa tới, còn có Tam vĩ Hồng Hồ đều lựa chọn đi theo Sở Nam. Tiểu Nê Thu đi theo Thiết Thương Hùng hướng về phía khác, thanh âm đập