Đối với Tôn Long Võ Thần, 'cô' là từ tự xưng cao hơn tất cả mọi thứ, vậy mà từ trong miệng của Sở Nam, nó lại trở nên khó nghe như tiếng của con gà mái sau khi đẻ trứng, Tôn Long Võ Thần thực sự phẫn nộ, phẫn nộ tới
cực điểm, khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo lại,nhưng nhìn thấy Phong Long mở
miệng thì đã hình thành chữ 'bạo' rồi. Tôn Long Võ Thần lại hô lớn:
- Ta đồng ý với ngươi.
- Thế mới ngoan chứ.
Lời này vang lên, ngữ khí này, Tôn Long Võ thần lần thứ hai nghe được,
giống hệt như lần trước, hắn chỉ chó thể nghe nhưng không thể giống như
lần trước, chém giết luôn tại chỗ.
Trong con mắt của Tôn Long Võ
Thần, sát cơ vô hạn, nghĩ đến kế hoạch kia, trong lòng thầm nghĩ: "Cô sẽ khiến cho ngươi phải ngã xuống, nặng nề mà ngã xuống. Câu nói này tuyệt đối không thể để có lần thứ ba được, còn Phong Long nữa, nhất định phải chết, bắt buộc phải chết!"
Nghĩ đến những điều này, Tôn Long Võ