Thần Thượng lúc ẩn nặc cũng từng cố ý quan sát Cửu Võ, hắn biết Cửu Võ
rất cường hãn nhưng lại không biết lai lịch Cửu Võ thế nào, giờ thấy Cửu Võ phóng ra một đạo chí mạng kiếm khí thì nội tâm liền kinh hãi, hắn
hiểu, lúc này còn chưa khôi phục đến đỉnh phong thực lực, đạo kiếm khí
này đánh trúng hắn hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng càng làm cho Thần Thượng khiếp sợ chính là Sở Nam chắn trước mặt hắn, thay hắn chặn lại đạo kiếm khí kia.
Vẻ khiếp sợ của Cửu Võ so với Thần Thượng chỉ có hơn mà không thua, hắn hỏi Sở Nam:
- Ngươi nhất định phải cứu hắn?
Sở Nam nhẹ gật đầu.
Trong nháy mắt Cửu Võ suy nghĩ rất nhiều, nhưng hắn chỉ là hỏi ra:
- Vì cái gì?
Sở Nam cười nói:
- Hắn hiện tại không thể chết được, hắn còn hữu dụng.
- Vậy sau này?
- Hắn phải chết không thể nghi ngờ!
Sở Nam kiên định nói đến, Cửu Võ liền thở phào nhẹ nhõm, dù sao hắn mười
hai vạn phần không muốn cùng Sở Nam trở mặt. Nếu như Sở Nam nhất định
phải lại giữ tính mạng Thần Thượng, hắn liền không biết nên như thế nào, may mắn là Sở Nam nói ra một câu kia, đồng thời trong nội tâm Cửu Võ