Con sói đầu đàn đưa bọnn Sở Nam đi, trên đường cảnh vật đẹp tựa mùa xuân.
Ban đầu mọi người còn có tâm trạng thưởng thức, nhưng đi đến đâu cũng
là phong cảnh tựa tranh, mọi người cũng dần hết hứng. Đặc biệt là đằng
sau bức tranh hoa lệ này ẩn tàng một thứ uy hiếp đến tính mạng họ.
Phong Vĩnh Thành bọn họ đã rất lâu rất lâu rồi không được tận hưởng cảm giác đi đường dài nên giờ thở hổn hển. Trèo đèo lội suối đúng ba giờ
sau, con sói đầu đàn đưa hội Sở Nam đến nơi của cừu nhân của nó.
Cừu nhân của sói, là hổ!
Không phải một con, mà là một đàn, có đến hai nghìn con hổ!
- Sao hổ cũng sống quần cư rồi?
Mọi người đều đầy nghi vấn, một núi không thể có hai hỏ ai cũng biết từ lâu.
Nhưng trong bí cảnh này toàn bộ kiến thức đó đều hoàn toàn trái ngược.
Con sói đầu đàn vừa bước vào lãnh địa của hổ là từ sâu trong núi vọng
ra tiếng gầm. Mấy người Sở Nam cộng với gần ba nghìn con sói đều bị bao
vây.
Sở Nam không nói không rằng, khi con hổ gầm lên với con sói, hắn đã nhảy về phía con hổ có chữ Vương trên trán.
Bầy hổ thấy vậy bảo vệ vua của chúng vào giữa rồi cùng lao về phía Sở