Tỉnh dậy, gương mặt Sở Nam tràn ngập hạnh phúc mà hướng bên cạnh nhìn
lại, nhưng mà cái gì cũng không thấy, Sở Nam rùng mình một cái, trong
lòng sinh vẻ bất an, kinh sợ mà nhảy dựng lên, quát:
- Mộng nhi!
Không ai đáp lại, cũng không có thân ảnh phiêu diêu, Sở Nam trực tiếp xô cửa chạy ra, Chiến Thần đứng bên ngoài nói:
- Nàng đi rồi.
Ba chữ khiến cho một tia tưởng tượng cuối cùng của Sở Nam tan vỡ, hắn nhìn chằm chằm vào Chiến Thần chừng ba phút mới chán nản quay về phòng. Tuy
chứng kiến đám người Tư Đồ Dật Tiêu rời đi hắn sớm đã có dự cảm Mộng nhi cũng sẽ rời đi, nhưng mà hắn không nghĩ rằng mọi sự lại diễn ra sớm như vậy.
Đột nhiên, Sở Nam giật mình, theo lý mà nói, mặc kệ hắn ngủ sâu thế nào, Mộng nhi ly khai hắn phải có cảm giác mới đúng, nhưng mà
hắn lại không phát hiện được chút gì. Tiếp đó, Sở Nam nhìn thấy tấm lụa
kia, nhấc lên, đầu tiên là nhìn thấy hai chữ "ngốc tử" vô cùng thân