Hắc ảnh thực sự tới.
Xông về phía Lôi Nhụy, Lôi Nhụy không khỏi thầm nghĩ:
- Không ngờ tên kia nói lại là thực?
Mà Sở Nam quét mắt nhìn hai mươi võ giả phía trước, sau đó nhích tới gần Lôi Nhụy.
- Tại sao?
Lôi Nhụy còn đang suy nghĩ tại sao Hắc ảnh lại xông về phía nàng thì thấy Sở Nam cử động, bật thốt hỏi. Sở Nam cười đáp:
- Ánh mắt của bọn họ quá sắc bén, tới gần ngươi an toàn hơn!
- A?
Lôi Nhụy khẽ kêu, nhìn đám võ giả đối diện liền hiểu được, đang định nói thì một phụ nữ trung niên hô:
- Hắc ảnh chạy về phía nữ nhân kia, mọi người mau đồng loạt ra tay, chém
giết nữ nhân kia, bằng không Hắc ảnh sẽ bị nữ nhân kia một mình nuốt.
Phụ nữ trung niên vừa dứt lời, nam tử áo vàng kêu mấy người Sở Nam ngăn Hắc ảnh lại lập tức trả lời:
- Bà già, óc bà bị heo ăn hết rồi sao? Người ta không đắc tội bà, bà muốn chém giết người ta là sao?
- Cái gì, ngươi dám gọi ta là bà già?
Phụ nữ trung niên nổi giận, quát hỏi, phất trần trong tay vung lên, một đạo công kích bén nhọn bắn về phía nam tử áo vàng.
Nam tử áo vàng đưa tay ra phá, cười nói:
- Gọi ngươi là bà già thì sao? Ngươi muốn chém giết người ta có phải vì
nàng ta đẹp hơn ngươi, vóc người thon thả hơn? Bà già! Bà già! Bà già…
- Ngươi… ngươi… ngươi…
- Ta làm sao?
- Ngươi muốn chết!
- Bà già, chỉ bằng mấy cọng lông kia của ngươi không giết được ta.
Nam tử áo vàng quát, tốc độ cũng không chậm chút nào, ánh mắt nhìn Hắc ảnh tiến tới gần Lôi Nhụy, lạnh giọng nói:
- Bóng đen còn chưa bắt được đã muốn giết đối phương, giết đối phương Hắc ảnh chạy thoát thì sao? Mọi người đuổi theo đã lâu như vậy, trách nhiệm này ngươi chịu nổi sao? Ngu vãi vật!
- Ngươi…
Phụ nữ
trung niên không nói được câu gì, lời của nam tử áo vàng đúng là chuẩn
xác. Mặc dù đúng, nhưng nàng không nhịn được cơn giận này, chỉ có điều
tạm thời cũng chỉ đành nhịn xuống, bởi vì những người xung quanh đang