Thấy bốn người kia quay trở lại, còn đề xuất dùng trấn bi trong tay mua mạng của hắn, Sở Nam thầm nói trong bụng:
"Bốn người này nếu không có ý đồ khác hay mục đích, vậy thì năm người này
tình nghĩa thật đúng không phải là thâm hậu bình thường, có lẽ còn có
thể sử dụng một hai."
Thầm nói như vậy Sở Nam đã vọt tới bên
người Lôi Nhuỵ, đánh ra các loại trận quyền pháp Binh Trận Quyền, Tam
Đoạn Thức. Sửu Hổ, Thanh Tùng Khuyển cũng đều xông tới. Thổ Bá, Thường
Danh Ca cũng xông tới, Lôi Nhuỵ lại càng không khách khí, chuẩn bị tế ra đại chiêu.
Đối mặt với công kích như thế, nam tử áo đen sắc mặt đại biến, phẫn nộ quát:
- Lấy nhiều khi ít, tính là anh hùng hảo hán cái gì?
- Ở đây không có ít nhiều, không có công bình, càng không có anh hùng, chỉ có sống hay chết!
Sở Nam lạnh lùng phun ra một câu, nam tử áo đen đáp lại:
- Ta chết, các ngươi cũng phải chôn cùng ta.
Lời vừa ra, Tử lôi long trực tiếp nổ tung lên, nam tử áo đen bị chấn bay