Sở Nam chuẩn bị lát nữa đi hỏi Chư Thiên Tam Đạo xem Hoàng Hôn bí cảnh dùng huyết tế là thế nào. Cùng lúc đó Cam Lâm cũng nghĩ:
- Không biết Chư Thiên Tam Đạo bọn chúng dùng âm mưu gì, gia gia sẽ không sao đâu, vào bí cảnh trước đã, lão phu sẽ đại khai sát giới, đại sát tứ phương.
Đến khi toàn bộ chỗ máu ấy bắn hết lên trời hình thành
huyết vụ mù mịt thì Chư Thiên Tam Đạo ra tay, hắn làm rất nhiều động tác kỳ lạ, người khác không thể hiểu nổi, Sở Nam cũng không hiểu.
Nhưng nhìn mãi, những động tác đó trong mắt Sở Nam lại thay đổi, giống như
những con nòng nọc đang bơi. Quỹ đạo của chúng khiến Sở Nam thấy rất
quen thuộc, vừa hay tạo nên những đạo phù văn.
- Đây là…
Tuy không hiểu lắm nhưng Sở Nam vẫn ghi nhớ những động tác ấy lại, đám “phù văn” không có cả trong Phù Thuật mà Cấm Vụ dạy hắn.
Sở Nam ghi nhớ, Hư Hoả Phù Chủng cũng hấp thụ.
Đột nhiên Chư Thiên Tam Đạo ngừng lại, động tác này trước mặt Sở Nam giống
như nét cuối cùng tạo nên phù văn, rồi nga sau đó huyết vụ tràn vào
Hoàng Hôn bí cảnh rồi biến mất, thay vào đó là một cánh cửa hình vòm.
- Vào!
Một tiếng hô uy nghiêm vang lên, nhưng không ai vào cả, Cam Lâm quét mắt