Sở Nam luyện không gian trong người của Thiên Khôi, gã như bị đạp trúng chân đau, mất đi lý trí, lớn tiếng cuồng kêu to:
- Ngươi tính cái gì, ngươi thế nhưng dám bất kính với ta! Ta muốn ngươi chết, tất cả người liên quan đến ngươi đều phải chết!
- Ngươi điên rồi.
Giọng Sở Nam thản nhiên, giọng điệu khiến Thiên Khôi có cảm giác quen thuộc,
đó là khi gã đối xử với người khác. Lúc trước trong tỏa hải không bình
Thiên Khôi cũng thản nhiên đối xử với Sở Nam như vậy, không ngờ mấy chục năm sau thế cục xoay chuyển, gã biến thành đối tượng bị lạnh nhạt.
Khi ý thức được điều này thì Thiên Khôi hoàn toàn tỉnh táo lại, không gào
rống nữa, chỉ tập trung nghĩ cách thoát khỏi tay Sở Nam. Thiên Khôi nghĩ rằng thực hiện kế hoạch kai rồi lại tìm Sở Nam báo thù, tựa như hôm nay hắn đã làm.
- Luyện hóa không gian của ngươi là tìm ngươi lấy lợi tức, cũng là trút giận cho Pháp Phàn!
- Pháp Phàn?
Thiên Khôi ngây ngốc, gã biết Pháp Phàn, nhưng không hiểu tại sao Sở Nam ra tay vì kẻ đó.
Sở Nam biết suy nghĩ trong lòng Thiên Khôi, tiếp tục bảo:
- Pháp Phàn là đệ tử của ta.
- Ha ha ha...
May là Thiên Khôi ở tình thế hàon toàn yếu thì vẫn cười ra tiếng, bởi vì đúng là rất nực cười.
- Pháp Phàn thế nhưng làm đồ đệ của ngươi, đúng là tin tức siêu to.
- Còn nhớ lúc trước ngươi nghi hoặc kinh mạch, huyệt khiếu trong cơ thể
của ta không? Pháp Phàn không bị ngươi hủy, sau này hắn sẽ mạnh hơn
ngươi tưởng tượng.
Thiên Khôi nghe tới đây thì cười không nổi, các loại trải qua khiến lòng gã dậy sóng.
Sở Nam lại nói:
- Ta chỉ giúp Pháp Phàn trút giận, sẽ không báo thù cho hắn. Hắn sẽ tự