Sở Nam đi vào chỗ ở của ngọc thỏ tộc. Đám Tiểu Tinh đã muốn ngưng tụ hơn phân nửa pho tượng nát. Đám Tiểu Tinh không nhận ra Sở Nam, không có
chút trực giác nào, dù sao hắn gạt được cả Thiên Tử chứ nói gì đến họ.
Tiểu Tinh trắng mắng 'Quái Nhân':
- Muốn cho chúng ta khuất phục căn bản là không có khả năng, chúng ta tình nguyện chết cũng sẽ không bị ngươi lợi dụng!
Tiểu Tinh dứt lời, Như Nhan phun ngụm máu, máu nổ thành huyết vụ bên trong
ẩn chứa kịch độc. Sơn Lý Nhân cũng liều mạng đánh tới. Người ngọc thỏ
tộc khác tức giận, có biểu hiện đồng quy vu tận với 'Quái Nhân'.
Sở Nam không có lộ ra chân thân, một tiếng hừ lạnh:
- Ta không cho các ngươi chết thì làm sao chết được?
Đám Tiểu Tinh không hiểu ẩn ý của Sở Nam, hắn không giải thích, trực tiếp vận dụng mệnh lực, bây giờ còn không phải lúc bại lộ.
Bên này Sở Nam thu phục ngọc thỏ tộc, bên kia Thiên Tử sắp đến chỗ che mẹ của Sở Nam thì chợt khựng bước, lẩm bẩm:
- Xem ra ta thật sự là bị Sở Nam khiến cho tư duy hỗn loạn, tại sao ta cứ đi thẳng như vậy? Thế thì không thú vị.
Thiên Tử ngẫm nghĩ, xoay người đi, ra hàng loạt mệnh lệnh. Thiên Tử lắc mình đi tới trước mặt Sở Nam.
Thiên Tử hỏi
- Nhìn dáng vẻ của ngươi, thỏ ngọc tộc đã đắc thủ?
- May mắn không phụ mệnh của Thiên Tử.
- Tốt, tốt lắm!
Thiên Tử khen ngợi, lại nói:
- Mang người ngọc thỏ tộc đi theo ta.
Sở Nam lên tiếng:
- Tuân lệnh!
Sở Nam thấy Thiên Tử tay không xuất hiện ở trước mặt mình thì đã đáon ra.
Thiên Tử đi không phải chỗ cha mẹ của Sở Nam mà là nơi đám Vạn Trận lão
tổ cư ngụ.
Chưa đến gần đã nghe có tiếng cười đùa, Thiên Tử cũng không quay đầu lại hỏi Sở Nam:
- Ngươi có biết nên làm như thế nào sao?
Sở Nam đương nhiên biết, tự nhiên chính là diễn một tuồng kịch, để Thiên Tử nhập vai 'Sở Nam'.
Nhưng Sở Nam lắc đầu, cung kính nói với Thiên Tử:
- Xin Thiên Tử báo cho biết!
Thiên Tử nói:
- Ngươi quả nhiên là một người thông minh, hiện tại ngươi ngăn ở phía trước, ngăn cản ta đi vào cứu bọn họ!
Thiên Tử lại dặn dò trình tự, các chi tiết tỉ mỉ, khiến Sở Nam diễn thật