Nhìn người Thiên Tử run bần bật, Sở Nam cảm giác gã như bị thứ gì ám
vào. Thiên Tử không còn là Thiên Tử. Rất nhanh, nửa người trên của Thiên Tử nhô lên, nửa người dưới đen như than. Thiên Tử không có hơi thở.
- Thật đúng là không phải hắn.
Sở Nam nhớ kỹ, đã cảm nhận được nguy hiểm phát ra từ người Thiên Tử. Thiên Tử thay đổi quả thật là có chút mạnh mẽ, đối mặt không gian hỗn loạn,
sắc bén xung quanh, một tay đen xé ra, dùng lực lượng mạnh mẽ xé ra con
đường.
Mà con đường này, đúng là thông hướng Sở Nam!
Thiên Tử lạnh lùng nói:
- Sở Nam, không phải ngươi muốn mạng của ta sao? Tới đây!
Thiên Tử nói xong tiến nhanh tới trước, bộ dạng như muốn xé nát Sở Nam, vừa
lúc báo các mối thù. Cùng lúc đó, lòng Thiên Tử thầm nhủ.
- Ta trả giá lớn như vậy, nếu không hủy diệt ngươi thì chẳng phải là uổng phí? Sao có thể xóa tan mối hận trong lòng ta!
Sở Nam nghe giọng của Thiên Tử khàn khàn, nhíu mày, tuyệt đối không phải
vì gã bị thương mà khàn giọng. Sở Nam dám chắc chắn giọng khàn thuộc về