Chuyên Húc đuỏi theo Sở Nam đi nhìn thấy hai bóng người này thì biến sắc mặt, nói ra hai chữ:
- Các ngươi...
Xong Chuyên Húc không nói câu tiếp theo được.
Hai bóng người nói:
- Chuyên Húc, xem ra ngươi còn nhận ra chúng ta.
- Đại ca...
- Tuyệt đối đừng gọi ta như vậy, ta có tài đức gì làm đại ca của các
ngươi? Một kích sau lưng hôm đó còn đọng rõ ràng trong đầu ta, cho dù là hôn mí qua tiên thiên thời đại, lại hôn mê qua hậu thiên thời đại. Giây phút ta tỉnh lại, hiện ra trước mắt là hình ảnh kia, đối với ta thì nó
rõ ràng như mới vừa xảy ra.
- Ta...
Chuyên Húc thụt lùi sau một bước, hai bong dáng kia vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Một bóng khác nói:
- Ta biết ngươi vì sống, vì có thể sống sót trong đại nạn kia, cho dù
ngươi không đem ta thành tấm chắn thì ta chắc chắn sẽ bị hủy diệt trong
tai đạn đó.
- Nhị ca...
- Thật ra ngươi nên kêu ta một
tiếng nhị ca đàng hoàng, bởi vì hôm đó ta vốn chuẩn bị làm tấm chắn bảo