Chuyên Húc tỉnh lại, hoàn toàn hồi phục trạng thái tốt nhất, cao nhất.
Khoảnh khắc Chuyên Húc mở mắt, khung trời rung lên, có xu thế tránh đi.
Chuyên Húc cảm giác được, lớn tiếng cười.
- Ngay cả khung trời cũng sợ ta, Thủy Long, Tinh Diệu, các ngươi có thể làm gì ta?
- Ta độ qua ba ngày, các ngươi độ bao nhiêu năm? Ngàn năm? Vạn năm? Đều vô dụng!
Mắt Chuyên Húc nhìn, lòng nghĩ, bóng người chợt lóe đứng ở trước màn trời dày của Thiên Võ đại lục.
Chuyên Húc vuốt ve, nói:
- Màn trời này thật là thứ tốt, nếu không phải nó thì vũ trụ này không
chống lâu như vậy. Nhưng bây giờ ngươi không cần chống đỡ nữa, ta sẽ
dùng ngươi vỗ lôi trống trận.
Tay nhẹ vỗ xuống, trống trận ầm ầm.
Lập tức Thiên Võ đại lục núi sụp, đất nước, biển vạn, phong cuồng vũ bạo
tiếng sấm rống. Người, ma thú, các sinh linh thực lực yếu nhất lập tức