Thái gia gia, ta chuẩn bị thoát li Thần Khí Phái.
- Cái gì?
Nghe thấy ý định này của Sở Nam, Tử Võ Hoàng lập tức nổi trận lội đình, cả giận nói:
- Không được, lão tử không cho phép.
- Thái gia gia, Tuyệt Sát lệnh chỉ nhằm vào một mình ta, không thể để cả Thần Khí Phái bị cuốn vào.
- Lâm tiểu tử, ý ngươi là gì? Ngươi cho rằng lão tử sợ chết sao?
- Thái gia gia, ta không có ý tứ này.
- Vậy ý ngươi là gì? Chẳng lẽ bây giờ đủ lông đủ cánh, thực lực cao rồi,
lão tử không đánh lại ngươi thì không xem ai ra gì, coi ta là vô dụng
chắc?
Tử Võ Hoàng rống lên.
Sở Nam lắc đầu đáp:
- Thần Khí Phái có đại ân với ta, ta không phải là người vong ân phụ nghĩa.
- Vậy ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm? Nhìn thấy Thần Khí Phái bây giờ lụn bại liền muốn rút lui?
Cặp mắt như mắt hổ của Tử Võ Hoàng sáng lên, lấp lánh hữu thần.
- Ta không có.
- Không có là tốt, Lâm tiểu tử, nghe cho rõ đây, ngươi đừng nghĩ đến
chuyện thoát li khỏi Thần Khí Phái, ngươi vĩnh viễn là đệ tử Thần Khí
Phái ta, lão tử mặc dù không đánh lại ngươi, nhưng một thân công phu
cũng không yếu, cũng có thể giúp ngươi mấy tên tiểu mao tặc, cũng rất