Sở Nam mạnh lẽ áp chế uy năng trong cơ thể, tận lực áp súc, di chuyển lực chú ý của Tử Mộng Nhân:
- Nàng sao lại đến đây?
- Ta nhận được thông tin thì đến đây, ta mang cả Hải Lang đoàn đến rồi,
còn có cả San Hô Huyền Lam Kình cũng ở bờ biển gần đây, vốn muốn mang
theo một ít Ngọc Chi San Hô trùng đến, nhưng không có túi linh thú nên
không làm sao mang đến đây được.
- Trên đường có gặp nguy hiểm không?
- Có một Võ Hoàng sơ cấp, may mà có đám người Phù Chấn tương trợ, bằng không thì ngươi bây giờ không gặp được ta rồi.
- Như vậy ta sẽ phát điên mất.
Sở Nam nói xong liền nhìn thấy trong ba ngàn sợi tóc của Tử Mộng Nhân có một sơi tóc trắng rực rỡ, nhu hòa nói:
- Mộng Nhân, đừng cử động.
- Sao vậy?
- Có một sợi tóc trắng, để ta nhổ cho nàng.
- Ừm.
Sở Nam nhẹ nhàng tách đám tóc đen dày ra, bắt lấy sợi tóc trắng, Tử Mộng
Nhân hít mùi hương quen thuốc, cảm giác Sở Nam nhu tình như nước, mê
luyến không thôi, quên mất trên đường vội vàng đến đây đã gặp bao nhiêu