Hắn buông thõng tay xuống, nhàn nhạt nói:
- Vậy thì không liên quan đến ta rồi.
- Lão phu há lại bị ngươi hí lộng (đùa bỡn), ngươi đây là đang muốn chết!
Dứt lời, Tân Nhất Chân ngang nhiên hướng Sở Nam đánh tới, ánh mắt băng hàn bắn ra một đạo ánh sáng.
Sờ Nam nhìn đạo ánh sáng kia, trong ánh mắt không khỏi lộ ra một tia khát vọng, bởi vì trong lòng hắn đang thầm nghĩ:
"Nếu có thể đem cái ánh sáng không biết là thứ gì tạo thành kia cắn nuốt,
dùng để công kích, phản công lại lão nhân này, nhất định là khiến hắn
trở tay không kịp a."
Đương nhiên, đây chỉ là ý niệm của hắn mà
thôi, không phải tại thời điểm vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ không mạo hiểm
như vậy, thứ ánh sáng kia không phải là hắn có thể thôn phệ được, tự
mình gây nghiệt, chính là đi tìm đường chết rồi. Bất quá, nếu đã phải là liều mạng, một chút nhíu mày hắn cũng không, tựa như lúc trước thôn phệ cái Lôi đình thiểm điện kia!
Chứng kiến một màn Tân Nhất Chân giận quá hoá liều, hận không thể một phát đập chết tươi hắn, hắn cười lạnh, nói:
- Ngươi không chịu cùng ta đổ mệnh? Chẳng lẽ ngươi đường đường là một Võ