Chương 2: Cô Cô Vẽ Tranh Khoả Thân
“A từ, ngồi nhanh lên.” Biểu Tỷ vừa thấy ta, gương mặt lạnh băng cuối cùng cũng có chút chuyển sắc, gượng ép nở một nụ cười phất phơ, chỉ tay về phía chiếc sofa.
“Vâng.” Ta gật đầu, ngồi xuống một bên, quay sang Cô Cô mỉm cười.
Cô Cô cũng hiểu rõ giờ phút này không phải lúc mẹ con cãi vã. Môi nàng mấp máy, đỏ mọng ướt át, khẽ nói: “Chuyện ngươi nói, ta sẽ suy nghĩ kỹ rồi cho ngươi câu trả lời.”
“Vậy cô cứ suy nghĩ kỹ đi.” Biểu Tỷ lạnh lùng đáp rồi đứng bật dậy.
Đôi chân thon dài được bao bọc bởi bộ âu phục màu xanh nhạt, trên chân là đôi giày cao gót đen tinh xảo viền kim, toàn thân toát lên vẻ kiêu hãnh và tao nhã. Nhưng trong đôi mắt đẹp kia lại tràn đầy vẻ khinh miệt, lạnh lùng như băng tuyết.
Dẫu vậy, nhìn tổng thể thì nàng vẫn cực kỳ duyên dáng. Kết hợp với khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, quả thật tạo nên một khung cảnh khiến người nhìn say mê.
Cô Cô thấy thái độ như vậy của con gái mình, mặt mày tối sầm, nhưng vì đang ở nơi đông người, đành phải kìm nén cơn tức giận trong lòng.
“Hừ!” Cô Cô khẽ hừ một tiếng, quay người bước nhanh lên lầu hai.
Chỉ khi bóng lưng Cô Cô khuất sau khúc quanh, Biểu Tỷ mới thở dài một hơi, liếc mắt về phía ta: “Ngươi lên khuyên nàng đi, ta đi trước.”
Nói xong, nàng cầm túi cá sấu dài thon thả, bước nhanh rời đi, từng bước uyển chuyển mà đầy khí chất.
Nhìn theo thân hình nàng lả lướt, đường cong quyến rũ, ta không khỏi nuốt nước bọt, tim đập thình thịch không ngừng.
Không thể không thừa nhận, Biểu Tỷ quả thực quá mê hoặc. Dáng người hoàn mỹ đến cực độ, da dẻ mịn màng như ngọc mỡ dê, lại thêm cặp núi đôi đầy đặn thẳng tắp kia, đường cong quyến rũ đến mức khiến ai nhìn cũng phải sục sôi huyết mạch. Cảm giác ấy thật không thể tả thành lời.
Nhan sắc nàng cũng chẳng kém cạnh, thừa hưởng phần lớn những gen ưu tú từ khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của Cô Cô. Gương mặt trái xoan, mày liễu, môi anh đào, da trắng nõn mịn màng như tơ lụa, toàn thân toát lên vẻ dịu dàng, xuân thì rạng rỡ, pha chút mị hoặc mê người.
Ta lắc đầu, gạt bỏ những ý nghĩ lung tung, nhanh chân hướng lên lầu.
Mở cửa phòng Cô Cô, ngay lập tức ánh vào mắt là thân hình yểu điệu của nàng.
“Cô Cô?” Ta khẽ gọi.
Cô Cô từ từ mở mắt, ngước lên nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ u sầu. Ta hiểu rõ, lúc này cô đang vô cùng bức bối trong lòng.
“Sao mày lại đến đây?” Cô Cô nhíu mày, liếc mắt về phía ta.
“Hôm nay là cuối tuần, chẳng phải con tới học với cô sao?” Ta cười tinh nghịch, tiến lại gần, nắm lấy tay Cô Cô, nũng nịu lay lay.
“Cô à, đừng giận Biểu Tỷ nữa. Chị ấy tính chua ngoa thật, nhưng lòng thì mềm như đậu hũ. Mới bước ra cửa là đã bảo con lên khuyên cô ngay, sợ cô nóng giận.”
Nghe vậy, sắc mặt Cô Cô cũng dịu lại đôi phần. Nhưng đúng là mẹ con, tính tình giống nhau, miệng thì độc, lòng thì tốt.
“Biết quan tâm mẹ, đúng là con gái ta đẻ ra không phí công.” Cô Cô lẩm bẩm.
“Phải chứ, đúng rồi.” Ta gật gù liên tục. “Vậy cô còn giận Biểu Tỷ nữa không? Con thấy lúc nãy chị ấy vội vội vàng vàng, chắc là có việc quan trọng cần tìm cô. Nếu không phải là mẹ ruột, chị ấy chả thèm ngó tới đâu.”
Chưa kịp dứt lời, một ngón tay Cô Cô đã bật lên, bịt miệng ta lại. Nàng trừng mắt: “Thằng nhóc quỷ, nhà nó đãi mày tốt đến vậy hả? Cứ thế mà bênh cái con nha đầu chết tiệt kia?”
Ta ho khẽ hai tiếng, lúng túng: “Con đâu có, chỉ là mong nhà mình hoà thuận thôi mà…”
“Thôi, thôi, đừng an ủi ta nữa.” Cô Cô xua tay cắt ngang, “Mày đi lên phòng vẽ đi, cô dọn dẹp chút rồi lên liền.”
“Dạ!” Vừa nghĩ đến lát nữa sẽ được nhìn thấy thân thể trần trụi của Cô Cô, lòng ta hồi hộp đến phát điên, không kìm được buột miệng: “Cô à, quần áo kiểu gì cũng phải cởi thôi, cô cứ đi thẳng luôn đi. Mặc vào rồi cởi ra, phiền phức!”
“Đi mày!” Ngón tay Cô Cô chạm nhẹ vào ngực ta, giọng đe dọa: “Có đi hay không?”
“Đi, đi liền đây, con đi ngay.” Ta vội vàng đứng dậy, quay gót rời khỏi phòng, bước nhanh về phía phòng vẽ.
Chưa đầy năm phút, ta đang đứng trong phòng vẽ, Cô Cô đã đẩy cửa bước vào.
Nàng đã thay chiếc váy ngủ ren tím quyến rũ, ôm sát thân hình mảnh dẻ, uốn cong theo từng đường nét mềm mại. Mái tóc đen buông xõa rối nhẹ trên vai, càng làm tăng vẻ quyến rũ mê người.
Đôi núi đôi phập phồng đầy đặn gợi cảm, eo thon nhỏ nhắn chỉ vừa nắm, mông cong tròn trịa, đùi dài thon thả trắng nõn, lại được bao bọc bởi đôi tất đen gợi cảm, khiến tim ta đập dồn dập không ngớt. Nếu khẽ nhìn xuống phía dưới, chắc chắn cảnh tượng dưới váy ngủ sẽ khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải điên cuồng.
Da trắng như tuyết phô ra trước mắt, khe ngực sâu hun hút thu hút ánh nhìn. Cổ họng ta khô khốc, mũi ứa tí mồ hôi nóng, yết hầu khẽ run run.
Cô Cô thấy ta đứng sững, ánh mắt mê mẩn, gương mặt xinh tươi chợt ửng hồng. Nàng bấm mạnh vào eo ta một phát, đau điếng, ta rúm ró, lại thấy cô nhịn cười, khoé môi cong lên.
“Cô Cô, bắt đầu chứ?” Ta vừa xoa eo, vừa gượng cười.
Cô Cô nhíu mày, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rũ xuống bên tai, đôi chân dài thon thoắt bước về phía giá vẽ. Vừa đi, nàng vừa từ từ tuột chiếc váy ngủ tím xuống, để lộ thân thể trần trụi quyến rũ.
Làn da trắng muốt như đóa Bạch Liên thuần khiết, không tì vết. Bụng phẳng, đùi tròn đầy đặn, từng tấc một toát ra vẻ dụ hoặc chết người.
Lúc này Cô Cô như thoát ra từ trang truyện tranh, kiêu sa ngỡ ngàng. Nhìn nàng, ta đột nhiên thấy miệng đắng, lưỡi khô, cổ họng nghẹn lại.
Cảm nhận ánh mắt cháy bỏng của ta, Cô Cô không khỏi ngượng ngùng cúi đầu.
Thấy nàng ngượng ngập đến vậy, ta lại nuốt nước bọt lần nữa, mắt sáng rực lên, hận không thể xé bỏ lớp vải cuối cùng, đẩy nàng ngã xuống giường ngay lập tức.
“Nhìn đủ chưa?” Cô Cô bỗng ngẩng mặt, trừng mắt hỏi.
Đôi mắt nàng dường như chất chứa ngàn lời, khiến tim ta thót lại, vội vã quay đi.
Cô Cô hừ khẽ một tiếng, liếc nhìn ta đầy dỗi hờn, má ửng hồng.
“A ha ha.” Ta cười hềnh hệch, xoa xoa tay: “Biết rồi, vậy bắt đầu chứ?”
Nói xong, ta vội vàng ngồi phịch xuống chiếc ghế bên giá vẽ, dáng vẻ hệt như kẻ khát vọng lâu ngày. Cô Cô thấy vậy, lườm một cái, lăn tròn mắt.
“Xem kiểu gì mà háo hức thế, cảnh cáo trước: dám để ý tới ta, ta đánh chết mày không thương tiếc.” Cô Cô trừng mắt, giọng mếu.
Ta cười khổ. Dĩ nhiên là có để ý, hơn nữa rất để ý đến cô. Nhưng ta luôn dằn chặt trong lòng, chẳng dám lộ ra chút nào.
Nếu không phải lần trước bị phát hiện lén nhìn Cô Cô tắm, ý nghĩ này có lẽ suốt đời chẳng ai biết. Đâu thể nào giờ đây lại được nhìn cô trần truồng trước mặt, công khai, minh bạch, tự do ngắm nghía từng tấc da thịt mê người.
Dù ta không biết vì sao Cô Cô nguyện để ta nhìn, có lẽ là để khơi dậy cảm hứng vẽ tranh, khiến ta nghiêm túc hơn. Nhưng ta hiểu, cô làm vậy là vì ta tốt. Dù có tâm tư nào khác, ta cũng chẳng cần bận tâm.
Chỉ cần được nhìn thân thể Cô Cô mỗi ngày, ta nhất định sẽ từng chút một đánh tan sự kiềm chế trong lòng cô, từng bước chiếm đoạt tâm hồn, thân xác nàng. Cuối cùng, sẽ được cắm thẳng côn thịt vào cấm địa mê ly kia của cô – huyệt đào hoàn mỹ ấy.
Nghĩ đến đây, côn thịt ta lập tức căng cứng, đâm căng lên phía trước, tạo thành một cái bóng Mông Cổ rõ rệt ở đũng quần, chẳng hề che giấu.
“Nhìn cái gì mà nhìn, vẽ hay không vẽ?” Cô Cô cảm nhận được điều gì, liếc xuống, thấy rõ cái bướu nổi bật. Mặt đỏ bừng, cô ra vẻ tức giận, quát nhẹ nhưng vẫn bật ra vẻ đỏ mặt thẹn thùng.
“Vẽ, vẽ ngay đây.” Ta vội vàng đáp, tay lăm le bút vẽ.
Cũng chỉ hai tháng nay, ta mới có được đặc quyền được ngắm nhìn thân thể Cô Cô thẳng thắn như vậy. Mỗi tháng chỉ tầm tứ lần, mỗi lần đều quý như vàng.
“Vậy thì nhanh lên.” Cô Cô quát gọn, trong lòng dậy sóng. Nếu không vì muốn thắng tên tiện nhân kia, nàng làm sao đời nào chịu để thân thể mình phơi ra trước mặt Lạc Từ – kẻ hậu bối này?
Dù sao, trưởng bối nào chẳng cần giữ thể diện? Nhưng từ hai tháng trước, hình tượng uy nghiêm của nàng trong mắt đứa cháu này đã tan thành mây khói mất rồi.
Nên mỗi lần trần trụi, Cô Cô đều gắt gỏng, giọng nghiêm khắc, để chứng minh vai vế trưởng bối, tăng thêm dũng khí, nếu không một thằng nhóc nào vài tháng trước dám lén nhìn cô tắm, giờ đây đã chẳng dám liếc mắt, đừng nói gì đến việc nghĩ tới việc cắm dương vật vào âm hộ cô, làm những chuyện dâm tặc ấy.
Nghĩ đến đây, mật huyệt Cô Cô bỗng dưng ngứa ngáy, dâm dịch rỉ ra, thấm ướt chiếc quần lót tím, nhuộm đậm thêm sắc hoạ mi.
Ta tinh ý nhận ra ngay. Từ nhỏ đã thế, ta có khả năng tập trung kỳ lạ, nhạy cảm hơn người, dễ phát hiện những chi tiết nhỏ nhất – cũng chính vì vậy mà Cô Cô chọn ta.
Bởi vì người thường làm sao có thể có khả năng miêu tả chi tiết, cẩn trọng trong hội họa? Làm sao vẽ nên những kiệt tác?
Ta thấy rõ, cặp đùi được bao bởi tất đen của cô đang run nhẹ, đôi khi lại cọ sát vào nhau. Dựa vào việc xem av và xem hoàng mạn lâu năm, ta biết rõ đây là biểu hiện của dục vọng.
Không lẽ Cô Cô đang thèm khát ư?
Lẽ ra cũng đúng thôi. Sáu năm nay, từ khi chia tay dượng, chưa từng nghe tin cô có bạn trai, hay mối quan hệ nam nữ thân mật nào.
Cô Cô đang ở tuổi hổn hển – lứa tuổi đầy khát vọng dục vọng. Chẳng phải đã từng lén dùng những món đồ chơi tình dục mà ta chỉ thấy trên av hay truyện khiêu dâm hay sao?
Nghĩ đến cảnh Cô Cô đang chơ vơ, tay nắm thứ đồ chơi kia, vuốt ve thân thể mình trong bóng tối, lòng ta bỗng dưng sục sôi hưng phấn.
“Cô Cô, hay là đổi tư thế đi? Tư thế này ta vẽ nhiều rồi. Phải đổi mới thì cảm xúc vẽ mới tốt.” Ta ngước lên hỏi.
“Tư thế nào?” Thật bất ngờ, Cô Cô không cáu gắt. Bởi từ trước đến nay, càng lần nào ta đưa ra yêu cầu liên quan đến hội họa, cô đều đồng ý. Nhưng nếu không phải vì hội hoạ, lập tức nàng nổi giận, mắng chửi.
“Con muốn cô quỳ xuống, mông hướng về cửa sổ. Giờ này ánh nắng chiều vừa rọi vào, ánh sáng mạnh, lên tông sắc rõ nét. Tranh vẽ sẽ rất đẹp.” Ta đã nghĩ sẵn lời, liền buột miệng.
Cô Cô dù ít học, nhưng nhờ luyện rèn mỗi ngày, cũng hiểu chuyện. Nàng quay nhìn cửa sổ, rồi ánh sáng ngoài trời, gật khẽ. Nếu theo cách ta nói, hiệu ứng ánh sáng chắc chắn rất tốt. Không để ta thúc giục, cô đã tự động chọn tư thế.
Hai gối quỳ trên tấm đệm, mông cong tròn đầy đặn, eo nhỏ hơi khom xuống. Đôi vú căng tròn vì trọng lực cứ thế trễ xuống, đầu vú tối màu chấm xuống sàn lạnh, từng giọt như lệ hoa – quyến rũ đến khôn xiết.
Ta vừa khẽ đứng dậy, cô đã cảm nhận được. Dĩ nhiên, nàng hiểu rõ thân hình chín chắn của mình có sức mê hoặc đàn ông thế nào, nhất là với một thằng trai tơ như ta.
“Mày làm gì vậy?”
“Con lấy cái gối, thế này cô đỡ mỏi.” Ta giải thích, vơ lấy mấy cái gối bông tròn, đưa tới.
Cô Cô mỉm cười khẽ, nhận lấy, đặt dưới bụng cho tư thế thoải mái hơn.
Dẫu biết là vì nghệ thuật, nhưng đứng trần truồng trước mặt hậu bối, với Cô Cô vẫn là thử thách. Bây giờ trên người chẳng còn gì che đậy, bộ ngực đầy đặn, mông đào căng mịn, cả bầu trời dục vọng đang phơi bày trước mặt cháu trai. Chỉ cần tên nhóc này buông tay, xé rách đôi tất đen và chiếc quần lót ren kia – cấm địa ngập dịch ứa ra kia sẽ hiện ra rõ mồn một.
“Cô…” Ta thì thầm, “Cô thật gợi cảm.”
Vừa nói, tay ta đã đưa ra định chạm vào thân thể nàng. Nhưng chưa kịp chạm, đã bị cô đánh “bốp” một cái – tay An Lộc Sơn vừa thè ra đã bị gạt phăng.
“Mơ mộng giữa ban ngày! Thằng nhóc này, đừng có nghĩ bậy. Đây là cô cô mày, là chị gái ba mày.”
Lời nói của cô khiến dục vọng trong ta càng cháy bỏng hơn. Đúng vậy, cô cô ta, chị gái ba ta – nếu ngày nào đó được thao, thì sướng đến chết mất. Hơn nữa, dáng người cô lại gợi cảm, tròn đầy – hẳn là cái phao lý tưởng, chờ dương vật khổng lồ của ta cắm vào mà bắn phá.
Ta hiểu, việc này không thể vội. Cô Cô vẫn còn cảnh giác cao độ. Những chiếc tất đen, chiếc quần lót kia – đều là hàng rào phòng ngự, ngăn ta phát dâm tính bùng nổ, cưỡng bức nàng.
“Dạ, con biết.” Ta trầm mặt trở lại trước giá vẽ, cầm bút lông, vạch từng nét dứt khoát, khắc hoạ hoàn mỹ thân hình quyến rũ của Cô Cô lên tấm giấy Tuyên Thành.
Chẳng bao lâu, một bức tranh trần trụi hoàn mỹ đã hiện ra: đôi vú đầy, mông cong, cùng vùng cấm địa mê hoặc được miêu tả tinh xảo đến từng chi tiết. Nhìn ai cũng phải chảy máu mũi, tiểu đệ tự động cúi chào.
“Vẽ xong rồi à?” Cô Cô thấy ta dừng tay, cất giọng hỏi.
“Rồi ạ.” Ta gật đầu, buông bút.
Cô Cô định đứng dậy xem, nhưng không ngờ cơ thể đã tê rần từ lâu, chân nhũn ra, người loạng choạng rồi đổ ập bên cạnh.
“Cô Cô!” Ta kêu khẽ, vội chạy đến đỡ. Cô Cô ngã sầm vào người ta, đè bẹp ta xuống sàn. Tay ta theo phản xạ định đỡ, nhưng lại trúng phải nơi không nên chạm – bàn tay trọn vẹn áp lên ngực cô.
Đôi nhũ phong đầy đặn, nóng bỏng, ngay lập tức ép chặt vào kẽ tay ta, đầu vú sưng phồng cắm sâu vào kẽ ngón, một mảng thịt vú trắng như tuyết vì quá tràn đầy mà tuôn tràn ra khỏi khe kẽ – dù do tay ta nhỏ hay ngực cô quá lớn, cũng chẳng còn quan trọng.
“A!” Cô Cô thét lên, cảm nhận bàn tay nóng rực của cháu trai đang nắm chặt đôi núi đôi mình dưỡng dục công phu bấy lâu. Não nàng lập tức tắc nghẽn, hơi chững lại, hoang mang không biết phản ứng thế nào.
Nhưng ta thì chẳng còn chần chừ. Tinh thần lập tức lên đỉnh, bàn tay to nắm chặt, dồn lực xoa nắn đôi vú cô.
“Cô Cô… thích không?” Ta cười gian dâm, ánh mắt đục ngầu dục vọng.
Cô Cô xinh đẹp mê hoặc, da trắng nõn mịn. Đặc biệt là bộ ngực – dù đã sinh con vẫn căng tràn, cao ngạo như không ai bì kịp. Ta dám chắc, ai nhìn thấy cũng chỉ muốn lao tới, ôm chầm lấy.
Và giờ đây, nàng – mỹ nhân ấy – đang nằm gọn trong vòng tay ta, được bàn tay cuồng dâm khai phá bầu ngực căng sữa. Hai mắt cô khép hờ, khóe môi nở nụ cười mê say.
“Thằng nhóc dâm đãng, đừng làm bậy!” Cô Cô vừa cằn nhằn, giọng lại mềm như tơ.
Ta cảm nhận rõ từng run rẩy trong cơ thể cô, nhịp tim dồn dập – không cần nói gì thêm, cô cũng hiểu tâm tư ta. Nhưng cô… không cự tuyệt.
Mặt cô đỏ ửng, ngượng ngùng vô hạn. Ta không nhịn được nữa.
Ngửa mặt xuống, ta hôn chặt lên môi Cô Cô, đầu lưỡi liếm mở khe môi, cuồng nhiệt hút lấy hương thơm ngọt ngào trong khoé miệng nàng.
Cô Cô nhắm nghiền mắt, mi rung rung, hơi thở gấp gáp. Hai ngọn núi trắng nõn rung lên dữ dội – khung cảnh khiến máu ta sôi sục không thể ngừng.