Tu Luyện 9999 Cấp, Lão Tổ Mới 100 Cấp

Chương 19: Yêu thú đột kích

Chương 19: Yêu thú đột kích

“Cái gì?”
Công Tử ca nghe thấy giọng nói của Thanh Âm, sắc mặt cũng liền thay đổi.
Xe ngựa ngừng lại.
Bốn người tôi tớ chăm chú canh gác bốn phía xe ngựa.
Trên mặt của bọn hắn đều mang vẻ mặt khẩn trương, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
Giờ phút này, xe ngựa đang ở trên một con đường cổ yên tĩnh.
Bốn phía đều là cây cối thấp lùn.
Trừ âm thanh gió đêm thổi quét ra, không hề có động tĩnh nào khác.
Nhưng Trung Niên xa phu lại có thể rõ ràng phát giác được rằng, bốn phía đang ẩn giấu một cỗ yêu khí nồng nặc.
Đồng thời, tu vi của chúng tuyệt đối không yếu.
Yêu Thú không hiếm thấy ở Thiên Vũ Vương Triêu, bởi vì Thiên Vũ Vương Triêu giáp giới với Vạn Yêu nước.
Mà Vạn Yêu nước chính là cõi yên vui của yêu tộc.
Mặc dù Thiên Vũ Vương Triêu đã từng tiễu trừ Yêu Thú trong cảnh nội vài lần, nhưng từ đầu tới cuối đều khó có hiệu quả.
Tại rừng núi hoang vắng, xác suất gặp được Yêu Thú vẫn rất lớn.
Có điều, trừ Diệp Thanh Vân ra, đám người bọn họ đều là người tu luyện, mà vẫn còn Yêu Thú dám tới gần.
Vậy đã nói rõ, Yêu Thú ẩn trong bóng tối này có thực lực không kém.
Diệp Thanh Vân cũng mở mắt, bởi hắn thật sự không tài nào ngủ tiếp được nữa.
Hắn nhìn vị Công Tử ca kia, thấy người sau đã nắm chặt một thanh kiếm trong tay, đôi mắt đẹp quét nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chuyện này là sao?”
Diệp Thanh Vân âm thầm kêu khổ.
Hắn tự nhủ mình thật là xui xẻo.
Vì sao chuyện gì cũng để mình gặp phải thế này?
Hắn hi vọng lát nữa đừng đánh nhau.
Mà dù có đánh nhau, thì cũng đừng liên lụy mình nha.
Trung Niên xa phu hít sâu một hơi.
“Chúng ta chính là người của Bắc Xuyên Tiêu gia, mong hãy tạo điều kiện thuận lợi, chớ làm khó chúng ta.”
Đây là hắn kêu ra lai lịch của mình, hi vọng dùng điều này để chấn nhiếp những Yêu Thú ẩn mình kia.
“Bắc Xuyên Tiêu gia?”
Diệp Thanh Vân lẩm bẩm trong miệng một tiếng.
Hắn thì chưa từng nghe nói qua cái tên này.
Nhưng nếu như có người khác ở đây, tất nhiên sẽ bị cái danh hiệu này làm cho chấn kinh.
Bắc Xuyên không nằm trong cảnh nội Thiên Vũ Vương Triêu, mà ở phương bắc xa xôi hơn, bên ngoài lãnh thổ Thiên Vũ Vương Triêu.
Nơi đó, không hề có các quốc gia tồn tại như Thiên Vũ Vương Triêu.
Chỉ có vô số võ đạo thế gia cùng các đại tông môn lớn nhỏ.
Có thể nói, Bắc Xuyên là một địa phương hỗn loạn.
Mà cái gọi là Tiêu gia, chính là một trong những đại gia tộc nhất lưu, có thế lực mạnh mẽ tại Bắc Xuyên.
Nếu là đặt vào Thiên Vũ Vương Triêu, đó cũng có thể sánh ngang với ba đại tông môn.
Tại một ngọn đồi hoang không xa xe ngựa.
Một con Hùng Yêu toàn thân đen nhánh đang gặm ăn con lợn rừng đã chết thảm.
Tại Hùng Yêu bên cạnh, còn có một con Lang Yêu.
“Bắc Xuyên Tiêu gia? Người của Tiêu gia sao lại chạy đến cảnh nội Thiên Vũ Vương Triêu thế?”
Lang Yêu gặm đầu lợn rừng, trong miệng thì thầm lẩm bẩm.
Hùng Yêu bĩu môi: “Mặc kệ nó, dù sao đã đến địa bàn của huynh đệ chúng ta, thì nên giữ lại cái mạng.”
“Nói không sai, Bắc Xuyên Tiêu gia lợi hại hơn nữa, cũng không dám chạy đến nơi này làm càn.”
Lang Yêu cười hắc hắc.
Hai con Yêu Thú đứng dậy, sau đó mỗi con thả ra khí tức của mình.
Lập tức, đám người bên xe ngựa càng thêm hồi hộp.
“Ít nhất là Ngưng Đan cảnh Yêu Thú!”
“Còn không chỉ một con!”
Sắc mặt của xa phu trung niên đại biến.
Hắn là Ngưng Đan cảnh võ giả, nhưng cũng chỉ là Ngưng Đan cảnh sơ kỳ mà thôi.
Nhưng hai luồng yêu khí từ bốn phương tám hướng tới này, ít nhất đã đạt tới Ngưng Đan cảnh trung kỳ.
Nếu như chỉ có một con Yêu Thú.
Vậy thì hắn còn có thể ứng phó được một chút.
Nhưng bây giờ có hai con, thì hắn cũng không có cách nào.
Hắn chỉ có thể đặt hy vọng vào việc hai con Yêu Thú này sẽ kiêng kị danh tiếng của Bắc Xuyên Tiêu gia.
Đại Mao đang nằm bên cạnh phu xe trung niên, nhàm chán ngáp một cái rõ to.
Mà trong xe ngựa, con Thỏ Tử trong ngực Diệp Thanh Vân cũng liền giật giật tai hai lần.
“Cẩu ca, hình như có hai con Yêu Thú không biết điều đang ở gần đây đó.”
“Ta biết.”
“Có cần xuất thủ không?”
“Không dùng.”
“Vì sao vậy?”
“Ta ngại phiền phức.”
“Vậy lỡ như hai tên gia hỏa kia tới thật rồi thì phải xử lý sao đây?”
“Bọn chúng sẽ không.”
“Vì sao?”
“Bởi vì bọn chúng muốn sống.”
“……”
Hùng Yêu cùng Lang Yêu đang dần dần tới gần.
Nhưng vào lúc này.
Lang Yêu bỗng nhiên dừng bước.
“Ta dường như nghe thấy yêu khí của Yêu Thú khác thì phải?”
Lang Yêu giật giật mũi, liền có chút kinh nghi bất định ngay.
Hùng Yêu cũng ngửi ngửi.
“Nào có? Có phải ngươi nghĩ sai rồi không?”
Lang Yêu lại ngửi thêm một lần, thì phát hiện mùi đã biến mất.
“Có thể là ta quá nhạy cảm.”
Hai con Yêu Thú không còn chần chừ, trực tiếp vọt thẳng về phía xe ngựa.
“Bảo hộ đại tiểu thư!”
Trung Niên xa phu quát to một tiếng, nhảy xuống xe ngựa trước tiên, đối mặt trực tiếp với hai con Yêu Thú kia.
Bốn người tôi tớ khác thì chăm chú đứng sau lưng xe ngựa để bảo hộ.
Nhưng nhìn dáng vẻ của bốn người bọn hắn, hiển nhiên đã vô cùng sợ hãi.
Diệp Thanh Vân vén rèm xe ngựa lên, cũng nhìn thấy hai con Yêu Thú kia.
“Xong rồi xong rồi, lần này thật sự phải chết ở chỗ này rồi.”
Diệp Thanh Vân mặt lộ vẻ phiền muộn.
Vị Công Tử ca kia cũng có khuôn mặt trắng bệch.
“Ngươi đi nhanh đi.”
Nàng nói với Diệp Thanh Vân.
Diệp Thanh Vân khẽ giật mình, lập tức nổi giận.
“Ngươi đây là muốn ta xuống dưới để hấp dẫn sự chú ý của bọn chúng sao?”
Công Tử ca: “……”
Nàng thầm nghĩ: Ta rõ ràng có ý tốt để ngươi đào tẩu, sao lại thành để ngươi hấp dẫn sự chú ý rồi?
“Hai vị, chúng ta là Bắc Xuyên Tiêu gia……”
Trung Niên xa phu lời còn chưa dứt, thì Hùng Yêu kia đã đánh tới chớp nhoáng.
Trung Niên xa phu bất đắc dĩ nên chỉ có thể xuất thủ.
Phanh!!!
Vừa mới giao phong, Trung Niên xa phu đã liên tiếp lùi về phía sau.
Hùng Yêu nhếch miệng nhe răng cười.
“Còn có chút bản sự.”
Lang Yêu tiến lên phía trước.
“Để cho ta tới.”
Sưu!
Lang Yêu lao tới, tốc độ cực kỳ nhanh, vuốt sắc càng mang theo âm thanh xé gió, gào thét tung hoành.
Trung Niên xa phu hét lớn, hai chưởng cùng xuất ra, linh khí phun trào.
Vuốt sói bị cản lại.
Nhưng trên bàn tay của phu xe trung niên, cũng xuất hiện mấy vết máu.
“Cùng lên đi, đừng lãng phí thời gian nữa.”
Hùng Yêu rống to.
Hai con Yêu Thú liền sắp cùng nhau đánh tới.
Trung Niên xa phu mặt lộ vẻ bi tráng.
“Đại tiểu thư, ta đi trước một bước!”
Hắn liều mạng, liền xông về phía Lang Yêu cùng Hùng Yêu.
Hắn định dùng tính mạng để ngăn chặn hai con Yêu Thú này.
Để tranh thủ cơ hội chạy trốn cho tiểu thư nhà mình.
Cùng lúc đó, trên xe ngựa, Đại Mao đã đứng thẳng người lên, nhìn về phía hai con Yêu Thú kia.
Giờ khắc này.
Hùng Yêu cùng Lang Yêu đều cảm nhận được một luồng uy áp không thể tưởng tượng nổi.
Phảng phất như một vị yêu tộc đế vương giáng lâm.
Trong nháy mắt, hai con Yêu Thú toàn thân cứng đờ, khó có thể nhúc nhích.
Mà Trung Niên xa phu lại không cảm giác được bất cứ điều gì.
Ngược lại, hắn kinh ngạc vì sao hai con Yêu Thú này đột nhiên không nhúc nhích, lại còn lộ ra vẻ hoảng sợ.
Chẳng lẽ nói là bị khí thế của ta trấn trụ?
Như thế cơ hội tốt!
Trung Niên xa phu không chút chần chừ, liên tiếp tung chưởng.
Phanh phanh!!!
Lang Yêu cùng Hùng Yêu hộc máu bay ngược ra phía sau, hoàn toàn không có chút sức hoàn thủ nào.
Trung Niên nam tử kinh ngạc nhìn hai tay của mình.
“Thì ra ta lợi hại đến vậy sao?”
Hắn có chút không dám tin tưởng.
Theo lẽ thường mà nói, bất kỳ con Yêu Thú nào trong hai con này, đều đủ để khiến hắn khó có thể ứng phó mới đúng.
Thế nhưng bây giờ, hắn lại hoàn toàn có thể thu phục được bọn chúng.
Lang Yêu cùng Hùng Yêu bị đánh bại, nằm trên mặt đất.
Bọn chúng muốn bò lên.
Nhưng luồng uy áp kia lại lần nữa hạ xuống, ép tới hai bọn chúng không thở nổi, hoàn toàn không đứng dậy nổi.
“Có Yêu Vương! Có Yêu Vương!”
Hai con Yêu Thú trong lòng kinh hãi, nhưng lại không phát ra được chút âm thanh nào!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất