Tu Luyện 9999 Cấp, Lão Tổ Mới 100 Cấp

Chương 2: Một móng vuốt không có đầu

Chương 2: Một móng vuốt không có đầu

Đại hán có tu vi Tụ Nguyên cảnh này cứ thế bị đập chết sao?
Sở Yên Ngọc và nha hoàn dụi dụi mắt, quả thực không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
“Quận chúa, cái này… ”
Nha hoàn Thanh Y há hốc miệng, thế mà không thốt ra được lấy một lời.
Sở Yên Ngọc bỗng nhiên nhìn về phía Đại Mao lông vàng kia, trong mắt nàng vừa có kinh ngạc vừa có kính sợ.
Nàng cũng là võ giả.
Đồng thời, thực lực nàng cũng không hề yếu.
Tuy nhiên, so với đại hán áo đen này thì vẫn còn chênh lệch rất lớn.
Trong mắt Sở Yên Ngọc, thủ lĩnh áo đen kia đã rất mạnh rồi.
Thế mà hắn vẫn bị giết chết trong nháy mắt.
Đại Mao lông vàng này, tuyệt đối là một con Yêu Thú có thực lực kinh khủng!
“Tiểu Thanh, chúng ta được cứu rồi!”
Sở Yên Ngọc kích động nắm lấy tay nha hoàn.
Tiểu Thanh vẫn chưa kịp thoát khỏi cơn chấn kinh, giờ phút này bị Sở Yên Ngọc gọi một tiếng thì mới thức tỉnh.
“Tiểu thư, người này thật sự bị đập chết ư?”
Tiểu Thanh ngơ ngác nói.
Sở Yên Ngọc cố kìm nén sự kích động, bèn ôm quyền khom người với Đại Mao.
“Vị này… Chó tiền bối?”
Đại Mao ngáp một cái, vẫn với vẻ mặt buồn ngủ ấy.
“Chủ nhân nhà ta luôn luôn du lịch hồng trần, không thích người khác xem hắn là thế ngoại cao nhân.
Nếu chủ nhân ta trở về, các ngươi nhất định phải đối đãi với hắn như người bình thường, biết không?”
Thiên Dao quận chúa khẽ giật mình.
Chủ nhân?
Một con chó lợi hại như thế, thế mà lại còn có chủ nhân ư? Vậy thì chủ nhân của nó sẽ là một tồn tại kinh khủng đến mức nào? Tất nhiên đó phải là một thế ngoại cao nhân đang ẩn cư ở đây rồi.
“Tuyệt quá! Không ngờ ta lại có thể có được cơ duyên như thế này!”
Sở Yên Ngọc thầm nói.
Nàng lập tức liên tục gật đầu.
“Quả nhiên là thế ngoại cao nhân, tính tình quả thật có chút cổ quái!”
Đại Mao thè cái lưỡi chó ra, rồi cuốn lấy thi thể đại hán áo đen kia.
Thi thể đại hán áo đen đều bị hút vào miệng Đại Mao.
Chỉ hai ba lần là nó nuốt chửng xong.
Trên mặt đất thậm chí không hề để lại chút vết máu nào.
Cứ như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Cũng đúng lúc này, một thân ảnh từ nơi không xa đi tới.
Diệp Thanh Vân!
Hắn đã trở về.
Hắn vốn định xuống núi để nhìn ngắm thế giới, nhưng vừa tới chân núi, Diệp Thanh Vân chợt nghĩ lại: Hệ thống phá hỏng kia căn bản chẳng dạy mình tu luyện gì cả! Ta đúng là một tên yếu ớt chính cống, nếu gặp phải nguy hiểm gì thì chẳng phải sẽ bỏ mạng tại chỗ sao? Được rồi, được rồi.
Dưới núi quá nguy hiểm, chi bằng cứ ở trên núi thì an toàn hơn.
Thế là, Diệp Thanh Vân cứ thế lủi thủi quay về.
“Ưm?”
Thấy hai người phụ nữ đứng bên ngoài viện mình, Diệp Thanh Vân lập tức cứng đờ người.
Không thể nào? Vận khí ta lại tệ đến vậy ư? Lại bị người ta tìm đến tận sào huyệt của mình sao? Vừa nhìn đã thấy hai người phụ nữ này không phải loại lương thiện rồi.
Diệp Thanh Vân bèn quay đầu định bỏ đi.
Nhưng hắn đã bị Sở Yên Ngọc phát hiện mất rồi.
“Tiền… Công tử dừng bước!”
Sở Yên Ngọc vừa định gọi "tiền bối", nhưng nhớ đến lời Đại Mao cảnh cáo nên nàng liền vội đổi giọng.
Diệp Thanh Vân đành bất đắc dĩ, chỉ có thể kiên trì bước tới.
“À ừm, không biết hai vị có chuyện gì không?”
Diệp Thanh Vân cố gắng trấn định, lộ ra vẻ mỉm cười.
Sở Yên Ngọc không cảm giác được nửa điểm khí tức võ giả nào trên người Diệp Thanh Vân, trong lòng nàng không khỏi trở nên nghiêm nghị.
“Tu vi của người này thâm bất khả trắc, ta thế mà hoàn toàn không cảm giác được nửa điểm khí tức nào, thật đáng sợ!”
Sở Yên Ngọc căn bản không hề hay biết.
Người đàn ông mà nàng cho là sâu không lường được trước mắt đây, trên thực tế chỉ là một người bình thường, không có lấy nửa chút tu vi nào.
“Công tử, chủ tớ hai chúng ta lọt vào truy sát, trong lúc vô tình đã trốn ở đây, mong công tử thứ lỗi!”
Sở Yên Ngọc áy náy nói.
Diệp Thanh Vân vừa nghe: Lọt vào truy sát ư? Chẳng lẽ sẽ không truy sát đến nơi ta ở đây chứ? Dù sao thì ta cũng không muốn chết đâu nha.
Dường như sợ Diệp Thanh Vân không thích, Sở Yên Ngọc lại vội vàng mở miệng nói.
“Công tử yên tâm, mọi chuyện đã được giải quyết rồi.”
“À, vậy thì tốt rồi.”
Diệp Thanh Vân nhẹ nhàng thở phào.
Đại Mao ở cửa viện cũng nhàn nhã ngáp một cái.
“Công tử vẫn luôn ở tại nơi này sao?”
Sở Yên Ngọc tò mò hỏi.
“Ừm, ta đã ở nơi này mười năm rồi.”
Mười năm ư?
Sở Yên Ngọc nhớ lại truyền thuyết về Phù Vân sơn.
Đỉnh núi Phù Vân sơn từ lâu đã bị bao phủ bởi lớp sương mù đen kịt, có người nói nó đã bao phủ trăm năm, lại có người nói nó đã xuất hiện từ ngàn năm trước.
Nói tóm lại, lớp sương mù đen trên Phù Vân sơn đã tồn tại rất, rất nhiều năm rồi, xa xưa đến mức không ai còn nhớ rõ được nữa.
Thế mà người trước mắt này lại nói mình đã ở nơi đây mười năm ư?
“Nhìn dáng vẻ nơi đây, tuyệt đối không chỉ mười năm.
Người này e rằng đã sớm cư ngụ ở đây rồi, chỉ là không ai hay biết mà thôi.”
Sở Yên Ngọc âm thầm phỏng đoán.
“Mời hai vị vào ngồi một lát.”
Diệp Thanh Vân nhiệt tình mời hai cô nương.
Trong mười năm nay, Diệp Thanh Vân quả thực đã cô tịch quá lâu.
Giờ phút này gặp được hai người sống sờ sờ, hơn nữa lại còn là nữ nhân, đương nhiên hắn muốn tiếp xúc nhiều hơn một chút.
Sở Yên Ngọc vô cùng kinh hỉ.
Nàng vốn đang định vào xem đấy chứ.
Nàng cũng muốn nhân cơ hội này mà rút ngắn quan hệ với vị cao nhân thần bí kia.
“Vậy làm phiền vậy.”
“Không có gì đâu, ta rất hiếu khách mà.”
Diệp Thanh Vân đưa hai cô nương vào trong phòng.
Sở Yên Ngọc và Tiểu Thanh vừa bước vào, mắt nàng lập tức trợn tròn.
Trong phòng đều là đủ loại đồ vật mà các nàng chưa từng thấy qua.
Trong mười năm này, dưới sự “uy hiếp dụ dỗ” của hệ thống, Diệp Thanh Vân đã luyện chế không ít đồ chơi.
Trong số đó, thứ Diệp Thanh Vân đáng tự hào nhất chính là hệ thống trí năng toàn phòng.
Tất cả đồ đạc và các loại bài trí trong nhà đều đã được kết nối với hệ thống trí năng toàn phòng này.
Đồng thời, nó có thể điều khiển bằng giọng nói, vô cùng tiện lợi.
Ngay cả khi đặt trong thế giới ban đầu của Diệp Thanh Vân, đây cũng là một thứ khiến người ta không theo kịp.
Đương nhiên, cái gọi là hệ thống trí năng toàn phòng này thì người của thế giới này tạm thời không thể nào hiểu được.
“Tiểu Nhị đồng học, mau mở hệ thống Phong mới ra đi.”
Diệp Thanh Vân tùy ý hô một tiếng.
Sở Yên Ngọc và Tiểu Thanh nhìn nhau mờ mịt.
Tiểu Nhị đồng học? Hệ thống Phong mới ư? Cái quỷ gì thế này? Các nàng hoàn toàn không hiểu gì cả.
“Vâng thưa chủ nhân, hệ thống Phong mới đã được mở rồi.”
Theo sau một giọng nữ êm tai vang lên, một luồng không khí mát mẻ liền thoảng khắp nơi trong nhà.
Diệp Thanh Vân thì đương nhiên đã quen với điều này từ lâu rồi.
Nhưng Sở Yên Ngọc lại lập tức sợ ngây người.
“Thế mà lại có linh khí nồng đậm kinh người như vậy ư?”
Thân là võ giả, Sở Yên Ngọc đương nhiên có cảm nhận linh khí vô cùng bén nhạy.
Hệ thống Phong mới vừa được mở ra, linh khí cuồn cuộn liền từ bốn phương tám hướng tràn đến.
Sở Yên Ngọc liền ngây người.
Mức độ linh khí dày đặc ở nơi đây, mạnh hơn gấp trăm lần so với phủ vương của nàng, thậm chí còn hơn thế nữa.
“Nơi này tất nhiên có một tòa đại trận cực kỳ lợi hại, có thể nghịch chuyển thiên địa, ngưng tụ linh khí trong phạm vi ngàn dặm về đây.”
Trong lòng Sở Yên Ngọc kinh hãi, ánh mắt nàng nhìn Diệp Thanh Vân đã hoàn toàn thay đổi.
Vị này tuyệt đối là một cao nhân tiền bối có tu vi thông thiên.
Một cao nhân như thế, ẩn cư ở đây, thế mà nàng lại vừa vặn bắt gặp.
“Đây chính là cơ duyên của ta! Nếu có thể mời vị cao nhân này giúp ta, thì chỉ một Tống gia nhỏ bé cũng có thể diệt vong trong nháy mắt!”
Sở Yên Ngọc không nhịn được mà ảo tưởng.
Cảm nhận được linh khí nồng nặc không ngừng tuôn đến từ bốn phía, gương mặt Sở Yên Ngọc ửng hồng, thân thể mềm mại nàng đều có chút run rẩy.
Nồng đậm quá, nồng đậm quá.
Không chịu nổi.
Sắp đột phá rồi.
Khoảnh khắc sau đó, trên người Sở Yên Ngọc hiện ra một vầng sáng.
Nàng sảng khoái ra mặt, mồ hôi thơm đầm đìa.
Nàng thật sự đã đột phá rồi.
Diệp Thanh Vân đứng một bên thấy vậy thì sửng sốt.
Đây sẽ là người tu luyện của thế giới này sao? Sao mà thấy lạ quá.
“Đa tạ công tử, ta đã đột phá cảnh giới rồi.”
Sở Yên Ngọc có chút ngại ngùng, khuôn mặt nàng ửng hồng.
Diệp Thanh Vân gãi gãi đầu.
Có liên quan gì đến ta đâu chứ? Thật khó hiểu.
“Ta pha trà cho các ngươi đây.”
Diệp Thanh Vân đứng dậy, nhanh chóng pha một bình trà cho Thiên Dao quận chúa và nha hoàn.
Nước trà vừa được rót vào chén, Thiên Dao quận chúa và Tiểu Thanh đều cầm chén trà lên.
“À? Nước trà này… ”
Sắc mặt Sở Yên Ngọc lại thay đổi lần nữa.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất