Chương 23: Yêu Vương cản đường? Chân Long phi thiên?
Lão giả tóc trắng dẫn theo Tiêu Thi và Cửu thúc, dọc đường đi tới phiên chợ dưới chân Phù Vân sơn.
“Sư tôn, chúng ta chính là ở phiên chợ này gặp Diệp Thanh Vân đó.”
Tiêu Thi nói.
Lão giả tóc trắng khẽ ừ một tiếng, rồi ngay lập tức nhắm mắt, dùng linh thức thăm dò toàn bộ phiên chợ.
Tu vi của lão giả rất cao thâm, có thể trong khoảnh khắc nhìn thấu mọi thứ trong phiên chợ.
Thế nhưng rất nhanh.
Lão giả đã có chút thất vọng.
Toàn bộ phiên chợ thì lại có một vài võ giả.
Nhưng đều là những kẻ tu vi thấp kém, căn bản chẳng lọt vào mắt xanh của hắn.
Tất nhiên cũng không thể là vị cao nhân thần bí kia.
Tuy nhiên, nghĩ lại.
Vị cao nhân kia có lẽ vẫn luôn ẩn giấu tu vi, chỉ muốn dùng thân phận phàm nhân du ngoạn hồng trần.
Có lẽ, trong số những phàm nhân hắn đã dò xét, thì có thể có vị cao nhân thần bí này.
Thế là, lão giả tóc trắng chìm xuống tâm thần, bắt đầu đi loanh quanh khắp phiên chợ.
Tiêu Thi để Cửu thúc về Bắc Xuyên trước, còn mình thì đi theo lão giả tóc trắng dạo quanh phiên chợ.
Họ đã đi vòng quanh suốt bảy ngày trời.
Phiên chợ nhỏ bé này đã bị lão giả tóc trắng dò xét kỹ lưỡng từ trong ra ngoài.
Hắn thậm chí ngay cả số lượng người già, trẻ nhỏ trong chợ hắn cũng biết rõ mồn một.
Nhưng từ đầu tới cuối vẫn không tìm thấy Diệp Thanh Vân.
“Chẳng lẽ vị cao nhân kia đã rời đi?”
Lão giả tóc trắng không khỏi thầm phỏng đoán như vậy.
Tiêu Thi lại chợt nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi, hắn hình như có quen biết Hoàng lão hán thuyết thư ở trà lâu.”
Lão giả tóc trắng trừng mắt nhìn nàng.
“Tại sao ngươi không nói sớm?”
Tiêu Thi có chút lúng túng.
“Sư tôn thứ lỗi, ta quên mất.”
Lão giả tóc trắng: “……”
Đã có manh mối, vậy thì dĩ nhiên phải nhanh chóng đi tìm.
Hai sư đồ tìm đến trà lâu.
Vừa vặn Hoàng lão hán đang thuyết thư.
Đồng thời, cuốn sách hắn kể cũng chính là "Xạ Điêu Anh Hùng Truyện" do Diệp Thanh Vân kể cho hắn nghe.
Hoàng lão hán kể chuyện đầy cảm xúc, dõng dạc.
Trong trà lâu chẳng còn chỗ trống, người chen chúc chật kín, chưởng quỹ mừng rỡ cười toe toét, vẫn luôn nhắc nhở tiểu nhị thêm trà rót nước cho khách nhân.
Có thể nói, từ khi Diệp Thanh Vân từng nói chuyện sách một lần tại quán trà của lão về sau, sinh ý của trà lâu này cứ thế ngày càng náo nhiệt.
Hơn hẳn trước kia không biết bao nhiêu lần.
Mặc dù Diệp Thanh Vân về sau không đến thuyết thư nữa, nhưng Hoàng lão hán vẫn có thể kể lại câu chuyện "Xạ Điêu Anh Hùng Truyện".
“Sư tôn, đó chính là Hoàng lão hán.”
Tiêu Thi chỉ tay vào Hoàng lão hán đang thuyết thư.
Lão giả tóc trắng liếc nhìn Hoàng lão hán, xác định lão ta không hề có chút tu vi nào.
Hắn không trực tiếp cắt ngang, mà là ngồi lại lắng nghe câu chuyện của Hoàng lão hán.
Thế rồi, không biết từ lúc nào, lão giả tóc trắng bản thân cũng đắm chìm vào đó, tâm trí hoàn toàn bị cuốn theo câu chuyện của Hoàng lão hán.
Đợi cho một hồi sách nói xong, không ít tân khách trong trà lâu đã tản đi.
Lão giả tóc trắng lúc này mới bảo Tiêu Thi đến hỏi thăm.
Rất nhanh, Tiêu Thi đã trở về.
“Sư tôn, đã hỏi rõ rồi, Diệp Thanh Vân kia dường như đang ở trên Phù Vân sơn gần đây.”
“Phù Vân sơn?”
Lão giả tóc trắng có chút nhíu mày.
Nơi này, hắn nhớ rõ mình dường như đã từng đi qua.
Cẩn thận hồi tưởng lại, lão giả tóc trắng nhớ ra.
Trước đó trăm năm, lão giả tóc trắng từng giao chiến với một cừu gia cực kỳ lợi hại, trong quá trình truy sát, đã từng đi qua Phù Vân sơn.
Khi đó, lão giả tóc trắng còn bị cấm chế trên Phù Vân sơn làm cho chấn kinh.
“Đi, đi Phù Vân sơn.”
Hai người không chút chậm trễ, liền lập tức lên đường đến Phù Vân sơn.
Khi lão giả tóc trắng trông thấy đỉnh Phù Vân sơn đã không còn bị khói đen che phủ nữa thì trên mặt hắn không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Cấm chế năm xưa, thế mà đã biến mất rồi sao!”
Hắn nhớ rất rõ ràng.
Hắn khi ấy đi ngang qua Phù Vân sơn, cứ ngỡ chỉ là khói đen bình thường, kết quả lại kích hoạt cấm chế, suýt chút nữa thì mất mạng tại đó.
Hiện tại, khói đen trên núi đã hoàn toàn tiêu tán.
Điều đó đại biểu cấm chế cũng đã biến mất.
“Chẳng lẽ là do vị cao nhân kia làm?”
Lão giả tóc trắng không khỏi thầm phỏng đoán như vậy.
Hắn trấn tĩnh lại, rồi cùng Tiêu Thi tiếp tục đi lên núi.
Cũng không lâu lắm.
Lão giả tóc trắng bèn dừng bước.
“Sư tôn, làm sao vậy?”
Tiêu Thi nghi hoặc hỏi lão giả tóc trắng.
Lão giả tóc trắng không nói gì cả, mà vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía trước.
Tiêu Thi theo ánh mắt của lão giả tóc trắng nhìn lại.
Liền thấy một con chó lông vàng to lớn nằm sấp trên một tảng đá cách đó không xa, đang lười biếng phơi nắng.
Con chó lông vàng này thậm chí còn phơi cả bụng ra, trông vô cùng lười biếng.
“Đây chính là con chó đi theo Diệp Thanh Vân kia!”
Tiêu Thi nhận ra ngay lập tức.
Nàng vừa định bước tới, lại bị lão giả tóc trắng ngăn lại.
“Làm sao vậy sư tôn?”
Tiêu Thi nghi hoặc không hiểu.
Vẻ mặt lão giả tóc trắng cực kỳ ngưng trọng, thậm chí có thể nói là mang theo vài phần sợ hãi.
Hắn nhìn chằm chằm con chó lông vàng to lớn kia, hơi thở trở nên nặng nề.
“Đây là một Yêu Vương!”
Tiêu Thi ngây ngẩn cả người.
Cái gì đồ chơi?
Yêu Vương?
Trong mắt lão giả tóc trắng tràn đầy vẻ kiêng dè, không dám tiến về phía trước.
Hắn khom người cúi đầu trước Đại Mao.
“Lão phu Mạc Thiên Trụ, xin bái kiến tôn giá Yêu Vương!”
Đại Mao le lưỡi, không hề có bất kỳ đáp lại nào.
Lão giả tóc trắng lại càng thêm hồi hộp.
Bởi vì hắn hoàn toàn không thể nhìn thấu được thâm sâu của Đại Mao.
Nhưng hắn có thể khẳng định, đây tuyệt đối là một Yêu Vương.
Yêu Vương!
Vương giả trong loài Yêu Thú.
Cho dù là tại nơi yêu tộc tụ tập, số lượng Yêu Vương cũng sẽ không vượt quá mười vị.
Mỗi một Yêu Vương đều có năng lực thông thiên triệt địa.
Diệt một nước, cũng chỉ là chuyện trong lời nói.
Lão giả tóc trắng đã được tính là một cao thủ hiếm có của nhân tộc.
Nhưng so với Yêu Vương, vẫn còn một khoảng cách lớn.
“Ừm? Ngươi vừa mới nói, vị Yêu Vương này sống cùng với vị cao nhân kia sao?”
Lão giả tóc trắng chợt hỏi.
Tiêu Thi liên tục gật đầu.
Trong lòng lão giả tóc trắng chợt run lên.
Quả nhiên!
Diệp Thanh Vân kia tuyệt đối là một cao nhân quá đỗi ghê gớm.
Ngay cả Yêu Vương cũng có thể bị hắn sai khiến.
Thật là đáng sợ thay.
Có thể sai khiến Yêu Vương, thì đây là nhân vật khủng bố đến mức nào cơ chứ?
Lão giả tóc trắng cũng được coi là người kiến thức rộng rãi, nhưng nếu nói đến việc sai khiến Yêu Vương, e rằng chỉ có vị Thiên Sách Long Chủ mấy ngàn năm trước, người từng tung hoành một thời, khiến vô số cường giả phải cúi đầu, mới làm được.
Nhưng cho dù là Thiên Sách Long Chủ, cũng chỉ vẻn vẹn khiến cho một Tân Tấn Yêu Vương phải thần phục mà thôi.
Mà con chó lông vàng to lớn trước mắt này, tuyệt đối không đơn giản là một Tân Tấn Yêu Vương.
“Chủ nhân nhà ta không thích phô trương.”
Lúc này, Đại Mao lên tiếng.
“Nếu muốn bái phỏng chủ nhân nhà ta, thì không được tiết lộ thân phận của hắn, càng không được phá hỏng tâm tình du ngoạn phàm trần của hắn.”
Lão giả tóc trắng liên tục gật đầu.
“Điều đó là đương nhiên, cao nhân đã ẩn cư ở đây, tất nhiên là để thể nghiệm hồng trần, lão hủ tất nhiên sẽ phối hợp theo.”
Mà Tiêu Thi nghĩ còn phức tạp hơn nhiều.
Nàng nhớ lại tất cả biểu hiện trước đây của Diệp Thanh Vân.
Hóa ra đó cũng chỉ là giả vờ.
Người ta là thế ngoại cao nhân chân chính, chỉ muốn thể nghiệm cuộc sống thế gian mà thôi.
Vừa nghĩ tới mình lại còn ức hiếp Diệp Thanh Vân như vậy, thì Tiêu Thi hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Quá mất mặt.
May mắn là vị cao nhân không chấp nhặt với mình.
“Vậy các ngươi cứ đi qua đi.”
Đại Mao hời hợt nói.
“Đa tạ!”
Lão giả tóc trắng khom người hành lễ, rồi lập tức dẫn Tiêu Thi tiếp tục lên núi.
Đi không đầy một lát.
Lại nghe một tiếng xé gió vang lên.
Lão giả tóc trắng bỗng nhiên ngẩng đầu.
Hắn nhìn thấy một cảnh tượng rung động nhất đời hắn.
Một đầu Thương Long, từ đỉnh núi bay vút lên không trung, ẩn vào trong mây.
“Chân Long?”
Lão giả tóc trắng sững sờ đến hoảng hốt, suýt chút nữa thì tròng mắt lồi ra ngoài.