Từng Làm Minh Tinh, Giờ Chỉ Viết Chuyện Giải Trí Thôi Sao?

Chương 19: Nghe Tiếng Lệ Vào Rừng Tìm Hoa Lê Trắng, Chỉ Thấy Một Hàng Rêu Xanh

Chương 19: Nghe Tiếng Lệ Vào Rừng Tìm Hoa Lê Trắng, Chỉ Thấy Một Hàng Rêu Xanh
Trong phòng Dư Duy có 2 vị trí máy quay, một cái ở trên trần quay góc rộng, một cái đặt cạnh bàn sách quay cận cảnh. Thật ra cả 2 máy quay đều có thể quay được cảnh hắn đang gõ chữ...
Động tác thì quay được, nhưng nội dung cụ thể chắc chắn không nhìn rõ, chỉ có thể thấy hắn ngồi trước máy tính không ngừng gõ gõ đập đập.
Hắn sẽ không cố ý tránh máy quay, bởi vì cũng chẳng phải chuyện gì lớn, nhưng có 2 người đứng chình ình bên cạnh thì hoàn toàn là chuyện khác.
Đồng Dư Lộc và Trì Nhạc Oanh đứng 2 bên bàn sách, ánh mắt giao nhau, dường như có khí thế “ngươi không đi thì ta cũng không đi”, hoặc cùng đi, hoặc cùng xem...
Sao 1 người 2 người đều cứ chạy tới chỗ hắn vậy?
Dư Duy cũng chẳng phải vạn nhân mê, giới giải trí lại càng không thiếu túi da đẹp.
Nếu nói tài hoa thì cũng chưa đến mức đó, hiện tại mới có 1 bài hát thật ra chẳng nhìn ra được gì, bọn họ tới đây chủ yếu vẫn vì 2 chuyện.
Một là thỏa mãn lòng hiếu kỳ. Hắn lên chương trình mà chẳng lộ mặt, cũng chẳng cần ống kính, những người cùng nghề khác đương nhiên nghĩ mãi không ra.
Hai là vì hiệu quả chương trình.
Tuy 《Xin Chào Bạn Cùng Phòng》 quay sinh hoạt thường ngày của khách thuê, nhưng ngươi không thể thật sự chỉ có sinh hoạt thường ngày, nếu không qua mấy kỳ chương trình sẽ quá nhạt, khán giả cũng không xem nổi.
Đừng thấy bọn họ chỉ lên đây lộ mặt một chút, vừa lên như vậy, góc nhìn chính của chương trình đã thay đổi, show cũng có cái để quay, khán giả cũng được xem chút thứ khác biệt.
Có thể tưởng tượng, đến lúc chương trình phát tới đây, khán giả chắc chắn sẽ tò mò Dư Duy đang làm gì...
Đối với bọn họ, đây cũng là một cơ hội cực tốt để tăng cảm giác tồn tại. So với ở dưới đơn điệu làm việc, rõ ràng dẫn khán giả lên đây “giải mật” thú vị hơn.
Giới giải trí làm gì có cái gọi là sức hút cá nhân. Từ lúc Dư Duy tới đây, lý do khiến hắn được chú ý chỉ là có lợi để kiếm.
Nữ minh tinh thật sự nào dễ tán như vậy, nam chính nói vài câu dí dỏm là có thể khiến ánh mắt các nàng lóe sáng liên tục sao?
Thật sự coi người ta chưa từng thấy đời à...
Có chút tài hoa là thứ nhất, đang nổi như cồn là thứ 2, hiệu quả chương trình là thứ 3, có lẽ còn thêm chút lòng hiếu kỳ hiếm hoi.
Dư Duy rất rõ vì sao bọn họ tới, thân là người bị quấy rầy, đương nhiên hắn phiền không chịu nổi.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ quần chúng hóng chuyện, so với những tiểu bạch hoa người ta nói gì tin nấy, những người có tâm cơ có thủ đoạn như bọn họ mới là loại có khả năng nhất gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Bởi vì bọn họ hiểu rõ bản thân muốn gì, cũng biết đối với mình thứ gì quan trọng hơn...
“Các cô còn không đi thì tôi phải đi đấy.”
Công nhận thì công nhận, lệnh đuổi khách vẫn phải hạ. Độc giả đang gào khóc chờ ăn của hắn còn đợi cập nhật, bất cứ chuyện gì ảnh hưởng hắn gõ chữ đều là chuyện rác rưởi.
“Vậy thì, không ảnh hưởng anh tiếp tục sáng tác nữa.”
Rõ ràng lời Dư Duy vừa nói Đồng Dư Lộc cũng nghe thấy, đoán chừng Trì Nhạc Oanh chân trước vừa lên lầu, nàng chân sau đã theo tới đứng ngoài cửa nghe lén.
2 cô gái rất biết điều lui ra ngoài, chuyện gì cũng phải có chừng mực, nếu còn mặt dày mày dạn ở lại ngược lại sẽ phản tác dụng, khán giả cũng chẳng thích xem.
Toàn là lão âm hiểm, so ra Dư Duy, một tác giả flop, ngược lại càng giống một đứa trẻ thật thà, ít nhất hắn gõ chữ thật sự không lười.
Nói đến độc giả, kể từ hôm Dư Duy hỏi một câu “ngươi sẽ luôn đọc sao”, vị tiểu anti-fan kia liền không trả lời hắn nữa.
Cũng không biết câu này có vấn đề ở đâu...
Có điều Dư Duy cũng không hỏi thêm. Hắn chỉ muốn một độc giả trung thành, chứ đâu phải liếm cẩu, không cần chủ động đi hỏi.
“Lần này viết bài nào đây?”
Nhịp độ tiểu thuyết văn hóa - giải trí rất khảo nghiệm công lực tác giả. Phó bản và sinh hoạt thường ngày nối tiếp tốt thì gọi là dinh dưỡng cân bằng, nối không tốt thì thành bữa no bữa đói.
Trong đó, tiểu thuyết thiên về sinh hoạt có thể chậm nhịp một chút, hơn 10-20 chương để nhân vật chính trang bức 1 lần là được.
Nhưng nhịp độ sảng văn không thể kéo dài dây dưa, tốt nhất 3 chương có một chuyện bất bình, 5 chương rút kiếm chém xuống, nhân vật chính mãi mãi ở trên con đường trang bức.
Quyển 《Văn Hóa - Giải Trí Chấm Điểm》 của hắn chính là sảng văn chuẩn chỉnh. Nhân vật chính vừa chấm điểm vừa bình phẩm sắc bén cả giới giải trí, kéo quá dài sẽ ảnh hưởng trải nghiệm đọc.
2 ngày nay hắn viết mấy vị khách mời dân gian chuyên gây trò, rõ ràng cảm thấy lượt theo dõi đọc tiếp giảm một chút. Tuy “Nhấc Lên Sóng Gió” và “Diện Cân Ca” khiến độc giả đọc cũng khá vui, nhưng số liệu thứ này không biết nói dối.
Hôm nay Dư Duy lại viết thêm 1 chương “Cao Âm Ca”, ít nhiều có hiềm nghi câu chữ. Phía sau nếu còn viết như vậy, e rằng độc giả lại chạy.
“Bao giờ hát bài mới?”
Hắn nhìn thấy bình luận của Bành Thành Vạn Lý. Kể từ sau “3 câu hỏi Tâm Tường” lần trước, người này cũng trở thành độc giả trung thành của hắn, có việc hay không đều chạy vào khu bình luận thúc chương.
Có thật sự muốn đọc sách hay không thì Dư Duy không biết, nhưng chắc chắn hắn muốn dò xét hư thực...
Thật ra rất nhiều người liên tục theo dõi 《Tại Sao Người Nổi Tiếng Lại Quan Tâm Nhiều Đến Xếp Hạng Như Vậy?》 cũng đều nghĩ như thế. Nếu đã là văn sao công văn hóa - giải trí, vậy phía sau nhân vật chính vẫn phải chép bài hát đúng không.
Lần đầu viết trước 5 ngày bài 《Tâm Tường》, vậy lần này hắn sẽ viết gì?
Nếu bắt đầu văn sao công bình thường, mọi người chắc chắn sẽ giải tán một lượt, coi bài đầu tiên chỉ là thứ dùng để kéo lưu lượng.
Nhưng nếu bài thứ 2 vẫn là ca khúc mới kiểu “chưa bói đã biết”, vậy chuyện này thật sự lớn rồi... hoặc tác giả có bối cảnh, hoặc tác giả có thần thông.
Dư Duy chắc chắn sẽ viết một bài mới bọn họ chưa từng nghe, chỉ là viết bài nào thì hắn vẫn chưa nghĩ xong.
Đang do dự, dưới lầu bắt đầu gọi ăn cơm. Dư Duy đứng dậy đi tới cửa, rồi lại quay trở về viết một dòng chữ lên giấy nháp mang xuống...
“Ồ, đến ăn cơm thì tích cực ghê.”
Phí Hồng và mấy người đang bày bát đũa, còn không quên trêu một câu với Dư Duy vừa xuống lầu.
Cả buổi sáng chẳng thấy người, việc cũng không làm, chuyện cũng không trò chuyện, một chương trình chủ yếu xoay quanh giao tiếp xã hội mà cứ một mình ở lì thì ít nhiều có chút không phối hợp...
Nhưng Phí Hồng thật sự có ý tốt. Câu này của hắn không phải nói cho Dư Duy nghe, mà là nói cho những khách mời khác và khán giả nghe.
Loại chuyện này nói ra dưới dạng trêu chọc thì thành trò đùa, không nói rõ ngược lại dễ bị khán giả nâng lên thành vấn đề lớn. Những khách mời khác ngoài miệng không nói, trong lòng còn chưa biết nghĩ thế nào, nói thẳng ra rồi cười một cái cũng coi như qua.
Thật ra từ lúc vừa tới Dư Duy đã phát hiện, vị đại ca đầu đinh này tuy lúc mọi người khen ngợi chẳng nói bao nhiêu, nhưng trong tối ngoài sáng lại nhắc nhở hắn không ít.
Đáng quý hơn là, hắn không chỉ đối với mình như vậy. Những người khác nói ra lời gì dễ gây tranh cãi, hắn cũng sẽ lặng lẽ hóa giải.
Loại “hậu sự” cân nhắc ảnh hưởng sau khi chương trình phát sóng này rất dễ bị bỏ qua, đúng là âm thầm làm việc tốt.
Có điều những khách mời ở đây cũng chẳng ai nói gì Dư Duy, nhiều nhất chỉ hơi tò mò hắn đang làm gì.
Khách mời có thể chấp nhận, là bởi có hay không có Dư Duy cũng chẳng khác gì. Tuy hắn không làm gì, nhưng ít nhất cũng không giúp ngược, cứ mặc hắn.
Nhưng tổ chương trình chắc chắn có chút không chấp nhận nổi. Bọn họ bỏ tiền mời minh tinh tới là để quay hiệu quả chương trình, cứ trốn mãi không ra sao được?
Đạo diễn bọn họ cũng nhìn thấy, cả buổi sáng Dư Duy cứ ngồi trước máy tính gõ gõ đập đập, cũng chẳng biết đang gõ cái gì...
“Chiều nay Dư Duy đi dắt chó cùng Mục Mục đi.”
Đây là lời đạo diễn nhờ nhiếp ảnh gia truyền đạt. Khách mời chương trình mà không lộ mặt thì chẳng phải mời uổng sao?
Mấy người nhìn nhau, đạo diễn chủ động lên tiếng sắp xếp quy trình chương trình, đây vẫn là lần đầu tiên trong mấy kỳ gần đây. Chương trình bọn họ chủ yếu quan sát cuộc sống, cho dù có kịch bản cũng sẽ không thể hiện quá rõ, nhưng lần này cơ bản đã là ám chỉ công khai.
Vì Dư Duy, tổ chương trình cũng thật sự phí không ít tâm tư.
“Được, nhưng tôi phải về sớm.”
Câu này của Dư Duy lại khiến mọi người giật mình không nhẹ. Lời đạo diễn hắn chỉ nghe một nửa, chẳng khác nào mặt mũi cũng chỉ cho một nửa, cái này có phải hơi...
Thật ra Dư Duy đã rất nể mặt rồi, dù thế nào hắn cũng phải 1 ngày cập nhật 2 chương chứ.
“Về sớm làm gì?”
Giọng đạo diễn chưa đến mức tức giận, nhưng ít nhiều mang theo vài phần chất vấn. Tổ chương trình ngay cả nghệ thuật gia lão thành như Trùng Tinh còn mời được, đương nhiên cũng chẳng sợ đắc tội một người mới như hắn.
“Sáng tác chứ, buổi sáng mới viết được mấy câu.”
Dư Duy đoán được tổ chương trình sẽ không cho hắn tiếp tục lười biếng, cho nên đã sớm chuẩn bị. Những bài hát khác hắn chưa nắm giữ, nhưng lời bài hát hắn thật sự nhớ không ít.
Hắn cũng không giấu giếm, lập tức lấy tờ giấy nháp vừa viết xong ra.
“Nghe tiếng lệ vào rừng tìm hoa lê trắng
Chỉ thấy một hàng rêu xanh
Trời ở ngoài núi, mưa rơi trên đài hoa
Hai mái tóc ta đã bạc.”
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất