Chương 3 Cầu xin các ngươi đừng viết nữa
“Trạng thái kém đến vậy sao?”
Sau khi đơn giản tập thử sân khấu 7 người, Chương Lăng Diệp cùng mấy người còn lại càng hiểu rõ vì sao công ty không định gia hạn hợp đồng với Dư Duy...
Cái này của hắn căn bản không thể gọi là nhảy, ngay cả múa quảng trường còn trôi chảy hơn hắn. Rõ ràng động tác đều đúng, nhưng sao lại có thể nhảy gượng gạo đến vậy?
Hát thì không sao, đến lúc biểu diễn trực tiếp chắc chắn sẽ hát nhép đối khẩu hình, nhưng thân là nhóm nhạc nam, ít nhất cũng phải biết nhảy chứ.
Dư Duy cũng hết cách, hắn thật sự đã cố hết sức rồi.
Mấy chuyện xuyên không xong lập tức nối tiếp hoàn hảo trong tiểu thuyết tuyệt đối đều là lừa người. Nhìn người khác chơi game với tự mình thao tác có thể giống nhau sao?
Đây là vũ đạo nhóm lúc bọn họ ra mắt, cho dù nguyên thân có buông xuôi đến đâu cũng nhớ rõ mồn một. Dư Duy biết rõ từng động tác, nhưng cơ thể cứ không phối hợp được.
Người ngoài nghề cuối cùng vẫn là người ngoài nghề, hắn chỉ là một kẻ viết tiểu thuyết giải trí, biết cái gì về hát nhảy rap chứ?
Nếu là trước kia, Dư Duy nhảy thành thế này thì giáo viên vũ đạo chắc chắn đã nổi trận lôi đình. Nhưng người sắp chết lời nói cũng thiện, vừa nghĩ tới chuyện Dư Duy sắp rời khỏi giới, chút bực tức trong lòng nàng cũng tan biến.
Thôi thì để lại cho quãng đời minh tinh của hắn chút ấn tượng tốt đẹp vậy...
“Hay thế này đi, các ngươi cứ tập trên sân khấu, ta sang phòng vũ đạo tự luyện một lát.”
Dư Duy hơi ngượng ngùng. Vũ đạo nhóm nam hắn vốn chẳng thưởng thức nổi, mà động tác như thể dục phát thanh của mình chen vào giữa lại càng trừu tượng.
Đồng đội chỉ cho rằng Dư Duy muốn cố thể hiện bản thân nên cũng chẳng nói gì, chỉ là bây giờ mới bắt đầu cố gắng e rằng hơi muộn rồi...
Dư Duy đâu thật sự muốn đi luyện nhảy, hắn chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để gõ chữ.
Bây giờ luyện nhảy có luyện tốt đến đâu cũng vô dụng, chẳng bằng tranh thủ gõ chữ lấy bài hát trước. Muốn lật bàn, hắn phải dựa vào tiết mục cá nhân chứ không phải vũ đạo.
Nếu có thể, Dư Duy vẫn muốn ở lại. Công ty có kênh có tài nguyên, bản thân hắn cũng quen thuộc, dù sao vẫn mạnh hơn một tay ngang ra ngoài bắt đầu lại từ con số 0.
Dưới bóng cây lớn dễ hóng mát, chuyện tự mình làm riêng để sau hãy nói.
Huống hồ một công ty có thể để loại cá mặn như hắn ăn không ngồi rồi suốt 4 năm, dù tệ thì còn có thể tệ đến đâu?
Trong thời gian tập luyện, xét duyệt ký hợp đồng cho tiểu thuyết của hắn đã thông qua: 《Minh Tinh Cứ Để Ý Điểm Số Làm Gì?》, tác giả: Nấm U Sầu Khổng Lồ, đang đăng dài kỳ.
Mấy ngày đầu người mới đăng sách về cơ bản không thể có độc giả, Dư Duy cũng chẳng quan tâm cái gọi là số liệu. Hiện tại quan trọng nhất vẫn là phải đẩy cốt truyện đi tiếp.
Phần giới thiệu hệ thống nói rất rõ, chỉ những tác phẩm xuất hiện trong tình tiết tiểu thuyết mới có thể đổi được. Hai chữ “tình tiết” trực tiếp loại bỏ khả năng liệt kê hàng loạt tên món để ăn chùa tác phẩm.
Tác phẩm chỉ trực tiếp xuất hiện trong văn bản thì không tính, nhất định phải là tác phẩm xuất hiện một cách hợp lý trong tình tiết tiểu thuyết, tức là do nhân vật chính biểu diễn.
Như vậy, Dư Duy ngược lại lại đồng bộ với nhân vật chính trong tiểu thuyết của mình. Nhân vật chính biểu diễn thứ gì, hắn cũng có thể biểu diễn thứ đó.
Thảo nào gọi là Hệ Thống Đại Thần Lĩnh Vực Giải Trí, hóa ra là muốn hắn hấp thu sức mạnh từ tiểu thuyết giải trí.
Đến lúc đó, những tác phẩm này xuất hiện trong tiểu thuyết của hắn còn sớm hơn ngoài hiện thực, cũng không biết sau khi độc giả phát hiện sẽ nghĩ thế nào...
Liên tiếp mấy ngày sau đó, Dư Duy đều trải qua trong việc luyện nhảy và lén gõ chữ. Vũ đạo chẳng tiến bộ bao nhiêu, nhưng tiểu thuyết của hắn lại ổn định đẩy về phía trước.
Tuy vẫn chưa có lấy 1 bình luận, nhưng cuối cùng cũng tới thời điểm sách mới nhập kho.
Nhập kho mới thật sự là khởi đầu của tiểu thuyết mạng. Sách mới đạt yêu cầu sẽ được phân khu theo đề tài để hiển thị, cung cấp cho độc giả đãi vàng...
Ở giai đoạn này, chúng sinh bình đẳng, mà độ cạnh tranh cũng đáng sợ đến cực điểm. Phân khu càng hot thì càng cuốn.
Đô thị và tiểu thuyết nhẹ chính là khu vực bị nặng nhất. Sách mới nhiều đến mức lướt mấy trang vẫn không thấy hết, muốn được người ta nhìn thấy cơ bản phải tùy duyên.
Dư Duy mở điện thoại lướt một vòng, mười cuốn đô thị thì chín cuốn giải trí, tám đỉnh lưu thì bảy kẻ sập phòng, sáu minh tinh phát điên, năm cuốn mở đầu bằng thiên tiên, bốn đạo diễn, ba người lên chương trình ca sĩ, hai show hẹn hò, một bạn gái cũ...
Thế này thì xong rồi!
Dư Duy suýt bị dọa ngất. Sao gần đây tiểu thuyết giải trí lại nhiều đến vậy? Một tên viết lách chết dí như hắn lấy gì nổi bật đây?
Đừng viết nữa, cầu xin các ngươi đừng viết nữa!
Hắn còn trông chờ vào tiểu thuyết để đổi bài hát đấy, nhiều đối thủ cạnh tranh thế này là muốn cuốn chết ai vậy?
Da đầu Dư Duy tê rần vì bị đồng nghiệp cuốn, nhưng tốc độ gõ chữ lại chẳng hề chậm xuống. Thất bại nhiều lần rồi, hắn cũng quen...
Đứng bên vực sâu ngưỡng mộ cá chẳng bằng quay về đan lưới. Trong nghề tiểu thuyết mạng, viết vĩnh viễn quan trọng hơn nghĩ. Ngươi còn đang lo âu thì người ta đã gõ xong hơn nửa chương rồi.
Dù thế nào, trước tiên cứ hành động đã.
Sách của hắn đã tới tình tiết then chốt...
Cốt truyện mấy chương đầu đều là trải đệm cảm xúc, Dư Duy viết rất nhanh. Nhân vật chính công khai nã pháo vào MC ngay tại thảm đỏ đại lễ tuy rất hả giận, nhưng trong mắt những khán giả khác tại hiện trường, hắn cũng thật sự giống như không muốn lăn lộn trong nghề nữa.
Cho dù đúng như lời hắn nói, MC chỉ đáng 3 điểm, nhưng lời này không thể do hắn nói. Một idol chẳng có tài cán gì như hắn dựa vào cái gì mà chấm điểm?
Cốt truyện tiếp theo sẽ xoay quanh chuyện “có xứng chấm điểm hay không”. Nhân vật chính cần chứng minh mình có tư cách chấm điểm bài hát này.
Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì thật khó đoán quá...
“Đau đầu thật.”
Trong mắt Dư Duy, đây chính là chỗ khó viết nhất của tiểu thuyết giải trí. Ai cũng biết nhân vật chính sắp hát để tạo nét rồi, vấn đề là làm sao viết phân đoạn này hợp lý hết mức có thể.
Tiểu thuyết có thể không cần não nhưng không thể không có logic cơ bản. Chân trái giẫm chân phải bay lên trời thì được, nhưng ngươi không thể 1 giây trước còn đang ngủ, 1 giây sau đã lên trời.
Nhân vật chính tiểu thuyết giải trí cũng đâu thể vừa bất đồng ý kiến là mở miệng hát luôn chứ, tưởng đang diễn 《Tân Bạch Nương Tử Truyền Kỳ》 à?
Làm sao để viết phân đoạn này vừa sảng vừa không ngượng, thậm chí còn có ý mới, vậy thì rất cần kỹ xảo sáng tác của tác giả.
Thế là Dư Duy bí văn.
Biết thế đã không viết bối cảnh lễ trao giải, cứ làm hẳn 1 chương trình tạp kỹ nấu ăn rồi chấm điểm món của Thầy Hoàng có phải dễ hơn không. Tuy đại chúng thật, nhưng đúng là dễ ra tay...
Thầy Hoàng cũng đúng là thảm. Ông ấy ở giới giải trí có được tính là đức cao vọng trọng hay không thì không biết, nhưng trong giới tiểu thuyết mạng chắc chắn tính, dù sao cũng nuôi sống không ít tác giả.
Ngoại trừ Dương Hòa Lưu, e rằng Thầy Hoàng chính là lao động gương mẫu nhất trong tiểu thuyết giải trí khoảng thời gian này.
“Có rồi, không thể chấm điểm món ăn thì trực tiếp chấm điểm tác phẩm vậy.”
MC bị một hậu bối như hắn giáo huấn chắc chắn sẽ không vui, nhưng lại không tiện tự mình xuống sân, vì vậy bèn thử chuyển dời mâu thuẫn, để nam chính chấm điểm những tác phẩm đoạt giải khác.
Vốn định đào hố, ai ngờ điểm số nam chính đưa ra vừa khách quan vừa xác đáng, phần lớn tác phẩm đoạt giải đều danh xứng với thực, đội ngũ sáng tác nghe xong cũng rất hài lòng.
Cho đến khi hắn chấm 3,6 điểm cực cao cho một bài nhạc pop đoạt giải, MC cuối cùng cũng bắt được cơ hội bắt đầu âm dương quái khí.
Cốt truyện tiếp theo cũng chẳng có gì đáng nói, đơn giản chỉ là triển khai theo kiểu “ngươi giỏi thì ngươi lên đi”, “sao ngươi thật sự lên luôn thế”, “ngươi thật sự hát à”, “ngươi thật sự biết hát sao”.
Loại tình tiết này là một mắt xích không thể không thưởng thức trong tiểu thuyết giải trí. Khinh thường, nghi ngờ, chế giễu, sau đó kinh ngạc chấn động là xong.
Đúng là công thức đến không thể công thức hơn.
Dư Duy đang nghĩ xem nên cho nhân vật chính hát bài nào, giây tiếp theo đã bị giám sát âm nhạc gọi ra ngoài, hỏi hắn định sắp xếp sân khấu cá nhân thế nào.
Lần này tới lượt chính hắn lên sân khấu hát rồi.
Trong rất nhiều tiểu thuyết giải trí, nhân vật chính lên sân khấu hát bài mới, ca khúc rõ ràng vừa mới ra đời, kết quả sân khấu đã tự mang sẵn hòa âm và nhạc đệm...
Đệm cho một bài mới chưa từng nghe mà còn hoàn toàn ăn khớp, ban nhạc này còn trâu bò hơn cả nhân vật chính!
Còn có một bộ phận hệ thống trực tiếp tạo ra USB chứa nhạc đệm thì càng khỏi diễn nữa. Đã có thể tạo vật từ hư không thì còn hát cái gì?
Dư Duy chỉ là một phàm nhân máu thịt, cho dù hắn có bài hát cũng phải làm theo quy trình.
Trước tiên báo chuẩn bị, sau đó giao bản nhạc, thương lượng trao đổi với giáo viên đệm nhạc rồi mới có phương án đầu tiên. Tiếp đó vừa phối hợp luyện tập vừa điều chỉnh chi tiết, tăng ca tăng giờ cũng phải mất 3, 4 ngày...
Con đường này hiện giờ hiển nhiên không khả thi, thời gian không kịp, càng chưa nói hắn hiện tại còn chưa lấy được bài hát, bản nhạc và nhạc đệm càng không thể bàn tới.
“Hay là thế này, ta không cần nhạc đệm, đến lúc đó tự hát mộc được không?”
“Cậu điên rồi?”
Giám sát âm nhạc chỉ muốn hỏi hắn định hát bài nào để bọn họ thu âm chỉnh giọng trước, đến lúc đó đối khẩu hình là được.
Ai ngờ thằng nhóc này vừa mở miệng đã đòi hát mộc, đừng nói hát nhép, đến nhạc đệm hắn cũng không cần...
Người khác thế nào hắn không biết, nhưng Dư Duy ở công ty lâu như vậy, trình độ ra sao hắn còn không rõ sao?
Chỉ cái giọng trắng phau đó, không lạc tông đã là tốt lắm rồi. Không kỹ thuật, toàn dựa vào tình cảm, mỗi câu lại hít một hơi lớn, tiếng nước bọt còn rõ hơn cả lời ca.
Đây không phải điên, đây là muốn giết khán giả tại hiện trường đấy! Cho dù không làm được minh tinh thì cũng không thể trả thù xã hội chứ!
Đều là người nhà cả, có thể đừng mở giọng không?
“Cậu nghiêm túc đấy à?”
“Ừm.”
“Vậy giờ cậu hát 2 câu cho tôi nghe thử?”
“...”
Bây giờ?
Bây giờ Dư Duy thật sự không hát nổi. Hắn có kỹ thuật hát đó sao mà hát?
“Hay là thế này, tôi tìm 1 bài trước đây cậu từng hát rồi chỉnh âm lại, đến lúc đó trực tiếp phát.”
Hôm nay giám sát âm nhạc nhìn thì giống như đang hỏi ý kiến hắn, nhưng thật ra bên kia đã làm xong mọi chuyện từ lâu, chỉ chờ hắn gật đầu.
Trong mắt công ty, hắn đã là người sắp rời giới rồi, diễn chia tay đi cho đủ thủ tục chẳng phải được sao?
Đêm giải tán không chỉ có khán giả tại hiện trường mà còn phát sóng trực tiếp trên mạng, liên quan tới danh tiếng và lợi ích của công ty, sao có thể để hắn gây chuyện lung tung.
Đừng nói hát bài mới, e rằng micro của hắn còn bị tắt luôn.
“Vậy được.”
Loại chuyện này trong tiểu thuyết chỉ cần lấp liếm vài câu là qua. Nhân vật chính vĩnh viễn có cơ hội biểu diễn, muốn hát ở đâu thì hát ở đó, mọi thứ dường như tự nhiên thành chương...
Nhưng ngoài hiện thực, những tình tiết chỉ được lướt qua vài nét ấy lại là mục tiêu mà rất nhiều người theo đuổi cả đời.
Có vai nào được lên sân khấu biểu diễn mà không phải tự mình tranh lấy?
Phải chịu bao nhiêu đòn mới có thể thành vai chính.
Hiện tại, Dư Duy chính là một vai không lên sân khấu được. Cơ hội trước mắt này cũng cần chính hắn tự mình tranh lấy!
Loại chuyện này chỉ đấu võ mồm thì vô dụng.
Nào là quân lệnh trạng, nào là thỏa thuận đánh cược, ai rảnh đâu chơi trò gia đình với ngươi...
Muốn người khác tin tưởng thì phải đưa ra lý do khiến người ta tin phục. Muốn lên sân khấu thì lấy thực lực ra, đơn giản vậy thôi.
Phải mau chóng lấy được bài hát, như vậy tiết mục mới còn dư địa thương lượng. Nếu không, mọi thứ miễn bàn.
Xem ra phải tăng chương rồi!
(Hết chương)