Chương 19: Huyết Chiến Bên Bờ Suối, Mãnh Hổ Chặn Đường
Mông Trát đút cho Trương Tường một chén nước, cổ họng khô khốc của Trương Tường mới dịu đi đôi chút. Hắn gắng gượng ngồi dậy hỏi: “Mông Trát, đây là đâu? Từ lúc chúng ta nhảy sông đến giờ đã qua mấy canh giờ rồi?”
Mông Trát đáp: “Công tử, đây là một nông trang ở hạ lưu con sông, trong trang chỉ có vài hộ gia đình, bọn họ đều sống bằng nghề đánh cá. Lúc chúng ta rơi xuống nước bọn họ đang đánh cá ở hạ lưu, vừa hay lưới được chúng ta, chúng ta mới thoát chết. Từ lúc rơi xuống nước đến giờ khoảng chừng năm canh giờ.”
Trương Tường lo lắng: “Không xong rồi, không thể ở lại đây được. Nơi này là hạ lưu, nghĩa là cách Hầu Văn Hương không xa. Dòng nước tuy chảy rất nhanh, nhưng tính toán thời gian thì người Tiền gia cũng sắp đuổi tới nơi rồi. Thân phận của ta dù sao cũng khác biệt, bọn họ không nhìn thấy xác ta thì người Tiền gia sẽ không yên tâm đâu, cho nên bây giờ chúng ta rất nguy hiểm.”
Mông Trát thở dài: “Công tử, đây cũng là điều ta đang lo lắng, nhưng cơ thể ngài còn cử động được không? Cho dù ngài cử động được, nhưng ai cõng nổi Trương Phi đây?” Trương Tường nhìn đùi Mông Trát có vết băng bó rõ ràng, liền hiểu tại sao Mông Trát lại nói như vậy.
Lúc này một ông lão bưng một bát canh cá đi vào. Canh cá rất thơm, kích thích vị giác của Trương Tường, dạ dày hắn đã phát ra tiếng biểu tình, nhóm Trương Tường đã cả ngày chưa ăn gì rồi.
Ông lão nói: “Công tử, ngài cơ thể yếu ớt hãy uống bát canh cá trước đi! Lão già này không quan tâm ngài thân phận gì, chỉ cần dưỡng sức khỏe cho tốt, rồi lập tức rời khỏi nông trang cho ta, ở đây không hoan nghênh những người như các ngươi.”
Trương Tường cảm kích nói: “Lão nhân gia cũng là người hiểu chuyện. Tuy nhiên ngài yên tâm, chúng ta không phải người xấu, ta là Đình trưởng Hậu Phong Đình, bị ác bá trong hương truy sát mới luân lạc đến bước này. Bọn chúng chắc vẫn đang truy đuổi chúng ta, ta cũng không muốn mang lại phiền phức cho các ngài, cho nên chúng ta sẽ rời đi ngay. Nhưng hy vọng lão nhân gia cử một người giúp đỡ chúng ta một tay.” Trương Tường vừa nói vừa lấy ấn tín trong ngực ra giao vào tay ông lão. Trương Tường rất may mắn là hôm nay đi bái phỏng Tam Lão, để trang trọng nên mới mang theo ấn tín, không ngờ lúc mấu chốt còn dùng được.
Ông lão gật đầu rồi đi ra ngoài, một lát sau dẫn về một chàng trai trẻ. Da dẻ đen nhẻm, là kiểu màu da khỏe mạnh chứ không phải đen thui như Trương Phi, nhìn qua là biết quanh năm lao động rất có sức lực: “Đình trưởng, ta chỉ có thể giúp ngài đến đây thôi, những cái khác thì thứ cho lão phu bất lực rồi.”
“Đại ân không lời nào cảm tạ hết, ngày sau tất sẽ báo đáp.” Ba người Trương Tường lại thay lại y phục ban đầu, tuy rất ướt nhưng để không gây rắc rối cho ông lão cũng chỉ đành như vậy. Mông Trát dìu Trương Tường, chàng trai trẻ cũng cõng Trương Phi lên lưng rời đi. Nhóm Trương Tường vừa mới rời đi thì nhìn thấy một đám người tiến vào nông trang, bốn người Trương Tường liền lập tức ẩn nấp trong bụi cỏ ven đường.
Kẻ cầm đầu vẫn là tên Tiền Hùng kia, hắn đang nói chuyện gì đó với ông lão, đột nhiên vung đao chém bay đầu ông lão. Đám thủ hạ của hắn cũng xông vào trong trang, chẳng bao lâu sau liền nghe thấy tiếng kêu cứu của dân trong trang.
Trương Tường và Mông Trát liều mạng đè chặt chàng trai trẻ xuống. Chàng trai trẻ sắp sửa gào lên, trong lúc tình thế cấp bách Trương Tường nhét luôn tay trái của mình vào miệng thanh niên kia. Trương Tường lập tức cảm thấy đau nhói ở tay.
Người Tiền gia ở trong nông trang khoảng một canh giờ mới rời đi. Khoảng thời gian này đối với Trương Tường mà nói quả thực là sự giày vò! Mãi đến khi người Tiền gia đi xa, Trương Tường mới rút tay mình ra.
Trương Tường nhìn thấy trên tay trái mình có mấy dấu răng, đều đã bị cắn chảy máu. Trương Tường nhìn thanh niên đang đau thương tột độ, thầm cảm thán không bị cắn đứt là may rồi, Trương Tường ngươi hãy biết đủ đi!
Mông Trát cũng buông lỏng thanh niên kia ra. Không còn sự trói buộc của Trương Tường và Mông Trát, thanh niên kia lao vào trong nông trang. Trương Tường và Mông Trát cũng kéo Trương Phi vào theo. Nhìn hiện trường bừa bãi, thi thể không toàn vẹn của ông lão và ánh mắt trống rỗng của những người phụ nữ, Trương Tường cảm thấy áy náy không nói nên lời.
Thanh niên kia đã khóc không thành tiếng. Hắn nhìn thấy ba người Trương Tường đi tới, túm chặt lấy cổ áo Trương Tường: “Đều tại các ngươi, trong trang mới rước lấy cường đạo, các ngươi là lũ sao chổi.” Nói rồi lại đấm Trương Tường một cú.
Mông Trát định tiến lên bảo vệ nhưng bị Trương Tường ngăn lại: “Không sai, đám người này là do chúng ta dẫn tới, chúng ta cũng vô cùng áy náy. Nhưng ngươi muốn làm thế nào đây? Giết chúng ta thì ngươi có thể hả giận sao? Người thân của ngươi sẽ sống lại sao? Ngươi không muốn báo thù sao? Nếu ngươi muốn báo thù thì đi theo ta, ta nhất định sẽ khiến ngươi cầu được ước thấy.”
Thanh niên kia ôm lấy Trương Tường gào khóc thảm thiết. Khóc một hồi, hắn lại cõng Trương Phi lên tiếp tục lên đường. Nhóm Trương Tường cũng không dám đi đường lớn, đành phải đi những con đường mòn hẻo lánh. Những con đường này vốn đã khó đi, lại là ban đêm, làm bọn Trương Tường ngã lên ngã xuống thê thảm.
Cuối cùng Trương Tường phát hiện ra một hang động, bên trong còn có dấu vết người từng sinh sống. Trương Tường đoán đây hẳn là điểm dừng chân tạm thời của thợ săn, bèn quyết định nghỉ ngơi tại chỗ một chút, dưỡng sức dưỡng thần.
Mọi người đã vô cùng mệt mỏi, chẳng mấy chốc đều ngủ thiếp đi. Trương Tường cũng bị một tiếng gầm rú làm cho giật mình tỉnh giấc. Trương Tường tỉnh dậy thì thấy Mông Trát đang quần nhau với một con đại trùng (hổ), thanh niên kia thấy vậy cũng cầm một cái chĩa sắt xông lên. Cái chĩa sắt này là bảo bối duy nhất của thôn trang kia, thiếu niên rời khỏi nông trang cũng chỉ mang theo mỗi thứ này, chỉ là hắn không ngờ lại dùng đến nhanh như vậy.
Mông Trát tuy võ công không tồi, nhưng đùi bị thương hành động bất tiện, lại không có vũ khí thuận tay nên đánh rất dè dặt. Thanh niên kia tuy có chút sức mạnh cơ bắp, nhưng ra chiêu không có bài bản cũng chỉ có thể đóng vai trò kiềm chế. Hai bên có thể nói là ngang sức ngang tài, nhưng Mông Trát dù sao cũng mệt mỏi, hắn không trụ được bao lâu nữa, còn con đại trùng kia lại đang sung sức như rồng như hổ. Trương Tường biết cơ hội duy nhất để bọn họ tiêu diệt con đại trùng này chính là lúc Mông Trát còn sức đánh trả, nếu muộn hơn thì thực sự mọi chuyện đã quá muộn rồi.