Chương 52: Tuyệt Xứ Phùng Sinh, Lư Gia Thần Xạ
Thạch Hổ trơ mắt nhìn bóng lưng Trương Tường đi xa, trong lòng phẫn nộ tột cùng. Từ lúc khởi nghĩa đến nay hắn chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy, hắn khắc sâu khuôn mặt Trương Tường vào trí nhớ, hắn tin rằng cả đời này mình sẽ không quên.
Tạ Đại Ngưu vẫn luôn nhớ kỹ ước định ba canh giờ mà Trương Tường nói, hắn vẫn luôn khổ sở kiên trì, nhưng hắn phát hiện ý thức của mình ngày càng mơ hồ, e rằng không trụ được đến lúc đó nữa.
Trương Tường trước khi đi đã làm một động tác cứa cổ với Tạ Đại Ngưu, Tạ Đại Ngưu biết nếu lúc này không làm thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa, cho nên hắn định ra tay trước, làm một cú dứt khoát gọn gàng.
Nhưng Tạ Đại Ngưu đã đánh giá quá cao tình trạng bản thân, hắn phát hiện mình ngay cả sức cầm đao cũng không còn. Thạch Hổ vẫn luôn chú ý đến tình trạng của Tạ Đại Ngưu, hắn lập tức phát hiện ra điểm đáng ngờ trong đó.
Vừa rồi lúc Tạ Đại Ngưu cầm đao đã dọa hắn toát mồ hôi lạnh, nhưng khi Tạ Đại Ngưu không cầm nổi đao, hắn mới phát hiện mình vẫn luôn bị tên tiểu tốt này chơi xỏ, lao lên một cước đá bay Tạ Đại Ngưu xuống vách núi.
Khi Thạch Hổ cứu con trai mình lên, liền phát hiện con trai mình đã thoi thóp, phía dưới thân thể không ngừng nhỏ máu. Hắn cứ tưởng con trai chỉ bị chảy máu phía sau.
Kiểm tra kỹ mới phát hiện hạ bộ của con trai mình đã bị đá nát, Thạch Hổ suýt chút nữa ngất đi. Con trai hắn chính là ba đời đơn truyền a! Trương Tường có thể nói là đã khiến Thạch gia hắn tuyệt hậu rồi. “Trương Tường, thù này không báo thề không làm người.”
Vì đang ở trong dãy núi Thái Hành nên tiếng vang vọng rất lớn, Trương Tường đều có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng của Thạch Hổ. Trương Tường biết hỏng rồi, nhất định là Tạ Đại Ngưu đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nếu không thì không thể chỉ mới qua một canh giờ mà Thạch Hổ đã tức giận như vậy.
Trương Tường chỉ có thể lựa chọn tăng tốc hành quân, tránh khỏi đường chính, tiến vào trong núi. Nhóm người Trương Tường tiến vào trong núi lớn Thái Hành, Trương Tường khá may mắn là sĩ tốt dưới trướng đều mang theo ba ngày lương thực, nếu không Trương Tường thật sự không biết phải làm sao.
Ba ngày lương thực này chính là lương thực cứu mạng, chưa đến vạn bất đắc dĩ thì không được phép sử dụng. Trương Tường lúc đầu cũng là sợ để phòng ngừa vạn nhất, không ngờ thời khắc mấu chốt lại thực sự dùng đến.
Có điều mùi vị của những lương thực này thì không dám khen tặng, vừa khô vừa cứng, dùng nước nuốt cũng rất khó trôi. Trương Tường đâu từng chịu khổ thế này a! Ăn một miếng lương khô uống nửa túi nước, Trương Tường biết tình hình nguy cấp cũng chỉ đành ăn tạm.
Trương Phi lại là người không có thịt không vui, hắn cũng ăn không quen lương khô khô khốc, thấy Trương Tường khổ sở nuốt xuống: “Tam đệ, ta đi bắt cho đệ con gì sống nhé! Thứ này khó ăn quá.”
Trương Tường: “Không được, Tạ Đại Ngưu không trụ được quá ba canh giờ, là sơ suất của ta. Hiện tại Hoàng Cân quân của Thạch Hổ chắc cách chúng ta không xa lắm, nếu nhóm lửa rất dễ bị phát hiện. Chúng ta và hắn kết oán quá lớn, hắn sẽ không chịu để yên đâu.”
Nghe thấy Trương Tường nói vậy Trương Phi cũng im lặng. Trương Phi đột nhiên cảm thấy dưới háng mình có thứ gì đó đang động đậy, lôi ra xem thì hóa ra là một con rắn, dọa cho Nguyễn Ngọc bên cạnh Trương Tường giật nảy mình.
Trương Tường nghe thấy tiếng hét của Nguyễn Ngọc, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy con rắn trong tay Trương Phi. Cũng may đầu rắn không phải hình tam giác, đã là rắn không độc thì Trương Tường cũng yên tâm, còn cảm thấy Nguyễn Ngọc có chút chuyện bé xé ra to.
Trương Phi đâu quản những thứ này, vừa muốn ăn thịt thì con rắn này lại tự dâng đến cửa, đã không thể nhóm lửa thì chỉ đành ăn sống thôi. Trương Phi một đao chém đứt đầu rắn, lột da rắn rồi ăn ngấu nghiến.
Trương Tường cũng chỉ đành cảm thán người ta đói rồi thì cái gì cũng ăn được. Trương Tường cũng cầm lấy đầu rắn, nuốt chửng cái mật rắn bên trong. Nguyễn Ngọc: “Công tử sao người cũng ăn cái này, không buồn nôn sao?”
Trương Tường: “Mật rắn này là để hạ hỏa, ta chưa từng chịu thiệt thòi lớn thế này bao giờ, trong lòng ta nghẹn lắm.”
“Đúng đấy Tam đệ, đệ nói xem khi nào chúng ta động thủ, ta nhất định phải vặn đầu Thạch Hổ xuống để xả mối hận trong lòng.” Trương Phi hung hăng nói, trong miệng còn nhai thịt rắn, cái dáng vẻ đó đừng nhắc tới có bao nhiêu kinh khủng.
Trương Tường: “Ta không định báo thù, chúng ta bây giờ chỉ có hơn hai ngàn người, không thể công phá Ngũ Nguyễn Quan có trọng binh trấn thủ. Cú ngã này ta nhận, đại ca, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.”
Thật ra câu cuối cùng của Trương Tường là an ủi Trương Phi, hắn biết chỉ cần rời khỏi Bồ Âm Kính thì muốn gặp lại Thạch Hổ là rất khó. Hắn cũng biết vấn đề của mình bấy lâu nay, hắn coi mọi chuyện quá đương nhiên.
Đến mức bị người ta mai phục mà còn không biết, đây đều là hậu quả do khinh thường kẻ địch mang lại, tổn thất hơn nửa nhân mã chính là bằng chứng tốt nhất. Tâm của Trương Tường tĩnh lại, hắn hiểu ra bất kỳ đối thủ nào cũng không thể coi thường.
Tường Phi Quân nghỉ ngơi một đêm, trời vừa sáng đã lên đường. Trương Tường cũng sợ Thạch Hổ sẽ từ chỗ nào đó chui ra, Tường Phi Quân hiện tại không chịu nổi một chút đả kích nào nữa.
Nếu không đội nghĩa quân này sẽ tan rã. Trương Tường cũng đang lo lắng về lương thảo trong quân, Hàng Đồng đã tập trung lương thảo trong tay sĩ tốt lại một chỗ, cho dù mỗi người ăn uống tiết kiệm thì tối đa cũng chỉ trụ được qua năm ngày.
Trương Tường biết rõ sĩ tốt đói bụng sẽ có bộ dạng gì, cũng chẳng khác gì giặc Hoàng Cân bên ngoài. Trương Tường vì an toàn đã phái ra nhiều tốp thám báo, thám báo ba người một nhóm, trong khi trinh sát cũng phụ trách săn bắn.
Làm như vậy thám báo rõ ràng không đủ dùng, Trương Tường bèn điều một nhóm từ cung tiễn thủ ra làm thám báo. Một là tầm nhìn của cung tiễn thủ đều rất rộng, hai là cũng có thể săn được chút thú, dù sao cung tiễn thủ đa số đều xuất thân từ thợ săn.
Trương Phi chủ động đề nghị muốn làm thám báo, Trương Tường cũng biết Trương Phi đây là rảnh rỗi sinh nông nổi, dù sao bỏ chạy trối chết như thế này không phải là tính cách của đại ca mình, có thể làm đến mức này cũng là làm khó hắn rồi.
Trương Tường cũng không muốn so đo những chuyện nhỏ nhặt này, nên dứt khoát đồng ý yêu cầu của Trương Phi. Trương Tường thời gian này tuy sống có chút thanh khổ, nhưng cũng ăn được một số món ăn dân dã bình thường khó mà ăn được, như là bào ngư tay gấu các loại.
Nhưng đây chỉ là đãi ngộ của riêng Trương Tường, sĩ tốt Tường Phi Quân vẫn cả ngày ăn không đủ no, quân tâm sĩ khí cũng ngày càng rệu rã, Trương Tường nhìn thấy mà lòng đầy lo âu, tóc rụng từng nắm.
Trương Tường cũng vẫn luôn suy nghĩ về việc này, ai ngờ một mũi tên bay sượt qua trước mũi hắn, Trương Tường đều có thể cảm nhận được gió lạnh do mũi tên bay qua mang lại. Những thân vệ của Trương Tường lập tức bảo vệ Trương Tường vào giữa.
Trương Tường cũng nhìn thấy người bắn tên, kinh ngạc đồng thời cũng có một sự phẫn nộ, hắn không ngờ mình phái ra nhiều thám báo như vậy mà vẫn để người ngoài trà trộn vào được. Nhìn từ cách ăn mặc của người bắn tên, chính là một thợ săn trong núi bình thường.
Tên thợ săn này cũng vô cùng to gan, ngay trước mặt Trương Tường lấy đi con mồi mà hắn săn được, hóa ra mũi tên kia không phải nhắm vào Trương Tường. Tên thợ săn ngông nghênh như vậy khiến đám thân vệ của Trương Tường tức điên.
Đám thân vệ này vốn dĩ vì chiến bại mà ôm một bụng lửa, tên thợ săn từ trên trời rơi xuống này cũng trở thành mục tiêu để bọn họ trút giận, lập tức vây hắn lại. Tên thợ săn giương cung cảnh cáo.
Trương Tường gạt thân vệ ra: “Vị huynh đài này, ngươi là thợ săn trong núi sao? Có thể chỉ cho tại hạ một con đường không?”
“Ta là Lư Phách, đúng là thợ săn trong núi, còn về việc chỉ đường ta nghĩ không cần đâu nhỉ! Thủ hạ của tướng quân rải đầy trong vòng vài dặm, ta nghĩ tìm một con đường ra cũng không khó.” Lư Phách cũng thu cung tên lại.
Trương Tường: “Vị huynh đài này, giữa chúng ta có phải có hiểu lầm gì không? Chỉ một con đường đối với ngươi mà nói chắc không phải chuyện khó gì, đạo lý giúp người là giúp mình huynh đài sẽ không không hiểu chứ!”
Lư Phách: “Không có hiểu lầm gì cả, sĩ tốt của tướng quân rất lợi hại, con đường đi qua rất ít khi để lại vật sống, ta cũng phải đi rất xa mới săn được con mồi này.” Trương Tường lúc này mới biết làm sao lại chọc vào tên thợ săn này.
Trương Phi nghe thấy Trương Tường bị tập kích cũng chạy về, vừa về liền thấy Lư Phách châm chọc khiêu khích Trương Tường, tiến lên túm lấy cổ áo Lư Phách: “Tiểu tử ngươi là cái thá gì a! Dám nói chuyện với Tam đệ ta như thế.”
Lư Phách đợi Trương Phi nói xong câu này đột nhiên ra tay, một cước đá vào nách Trương Phi, nửa cánh tay của Trương Phi đều tê rần: “Không nhìn ra a! Còn là con nhà võ, ngươi là người của cái thôn nhỏ phía trước phải không!”
Lư Phách: “Tên man hán nhà ngươi muốn làm gì, nếu không đừng trách ta không khách khí.” Trương Tường thấy hai bên động thủ, vốn định xem náo nhiệt, ai ngờ nghe được một tin tức quan trọng, phía trước có một thôn nhỏ, xem ra người dẫn đường có rồi.
Trương Tường: “Lư huynh đệ, đại ca ta không có ác ý gì, đã nơi này cách nhà ngươi rất gần, sao không mời ta đến ngồi một chút, không thể hiện chút tình địa chủ của ngươi sao?”
Lư Phách: “Nếu ta nói không, ngươi sẽ không đi sao?” Trương Tường lắc đầu. Lư Phách bèn đi trước dẫn đường, Lư Phách cũng biết đám lính tráng này không dễ chọc, nhưng cho dù mình không dẫn đường thì bọn họ cũng sẽ đi, dứt khoát cứ xem đám người này có ý đồ gì.
Thật ra Lư Phách cố ý gây sự chú ý với Trương Tường là để sơn thôn tránh bị quấy rầy, muốn dẫn đám lính tráng này sang con đường khác. Ai ngờ một tên man hán lại phát hiện ra sơn thôn trước, nói ra cũng khéo, Trương Phi cũng là trong lúc truy bắt con mồi vô tình phát hiện ra sơn thôn.
Nghĩa quân của Trương Tường tiến vào sơn thôn, gây ra sự hoảng loạn cho dân làng. Trong mắt dân làng, đám lính tráng này chẳng khác gì sơn tặc. Một ông lão rất có phong cốt đi đến trước mặt Trương Tường: “Vị tướng quân này chào ngài, Lư gia chúng tôi là lánh nạn đến sơn thôn này từ thời Hán Vũ Đế, không biết tướng quân có gì chỉ giáo?”
Trương Tường: “Lư lão khách khí rồi, chúng tôi cũng là bị phản tặc truy sát bất đắc dĩ mới lánh vào trong núi, để lão nhân gia chê cười rồi. Không biết có thể phái người làm người dẫn đường cho chúng tôi rời khỏi dãy núi này không.”
Lư lão: “Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, tướng quân không cần để trong lòng. Chuyện người dẫn đường đương nhiên dễ nói, chỉ có điều lão phu thấy bộ đội của tướng quân bước chân phù phiếm, xem ra đều đang đói bụng. Lư gia ta lánh đời nhiều năm, cũng có chút tích lũy, xin tặng cho tướng quân vậy!”
Trương Tường nhìn cái sơn thôn nhỏ này, tuy bên ngoài nhìn rất nhỏ nhưng bên trong có càn khôn, Lư gia có đến hơn ngàn người, ở bên ngoài đều có thể gọi là đại gia tộc rồi. Gia tộc như vậy sẽ có lòng tốt thế sao?
Trương Tường: “Không biết có điều kiện gì.”
Lư lão: “Ta có một đứa cháu phá gia chi tử là Lư Phách, xin làm phiền tướng quân chăm sóc rồi.”
Trương Tường: “Tại sao lại chọn ta? Với thực lực của Lư Phách ở đâu cũng kiếm được một vị trí.”
Lư lão: “Lư gia ta lánh đời quá lâu rồi, rất nhiều tộc nhân đều biến thành sơn dân bình thường, Lư gia đã đến lúc nên xuất thế rồi. Tướng quân tuổi còn trẻ đã là thống soái một quân, chắc hẳn cũng là xuất thân thế gia, hơn nữa làm người lương thiện, thà chịu đói cũng không cướp bóc chúng tôi, Phách nhi ở dưới trướng ngài ta rất yên tâm.” Trương Tường cũng không ngờ mình lại bị ông lão này hiểu lầm, nhưng sai có cái hay của sai, tự dưng được một võ tướng tội gì không làm chứ? Trương Tường đương nhiên sẽ không đính chính rồi.