Chương 29: Đừng không coi mình là chó chứ!!
Rất nhanh, Lục Trạch liền ném chuyện cự thú ra sau đầu.
Dù sao hắn hiện tại không có thực lực, cũng không có tư cách nghĩ những thứ này, chẳng bằng nỗ lực đề thăng cho thực tế.
Phong bạo do cự thú mang đến khiến bụi cỏ gần đó đều bị thổi rạp xuống, Lục Trạch rất nhanh đã tìm được một hang thỏ.
Lục Trạch như trở về nhà mình, không chút khách khí chui vào.
Còn về chủ nhân có đồng ý hay không?
Không nghe không nghe, rùa niệm kinh!
Qua 7 khúc quanh 8 ngã rẽ, Lục Trạch chậm rãi tới gần chỗ sâu trong hang, ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo, khống chế hô hấp và nhịp tim, lén lút thò đầu nhìn vào trong hang.
Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trong hang, Lục Trạch trợn to mắt.
Bởi vì hắn phát hiện trong hang chỉ còn lại tro bụi đầy đất, cùng với 6 con thỏ khổng lồ.
6 con thỏ khổng lồ này mềm oặt ngã trên đất, ngay cả tai cũng rũ xuống mềm nhũn, tựa như cá mặn hình thỏ vậy.
Ánh mắt Lục Trạch lóe lên, đưa ra một suy đoán lớn mật: e rằng những con thỏ cỡ nhỏ xui xẻo bị uy áp của con cự thú trên không vừa rồi dọa chết tươi, chỉ có 6 con thỏ này còn đang thoi thóp kéo dài hơi tàn.
Có điều, ánh mắt hắn quét qua, lại không phát hiện tiểu quang đoàn do thỏ tử vong để lại.
Hắn cau mày, chẳng lẽ chỉ có thứ do chính tay hắn đánh giết mới có tiểu quang đoàn sao?
Nếu là như vậy, sau này muốn 2 con quái thú cường đại chiến đấu, cả 2 cùng bỏ mạng, hắn ngồi hưởng lợi ngư ông, giấc mộng đẹp kiểu này sẽ không có cách nào thực hiện rồi.
Nghĩ lại có chút chua xót, nhân vật chính trong tiểu thuyết thường xuyên gặp được loại kỳ ngộ này, hắn cũng rất muốn có mà.
Lắc lắc đầu, Lục Trạch không nghĩ nhiều nữa, nếu trong hố thỏ này chỉ còn lại 6 con cự thỏ đang cố sống cố chết, vậy sát thủ thỏ như hắn đương nhiên sẽ không khách khí!
Hai chân hắn đạp mạnh xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục, thân thể như mũi tên rời dây lao về phía con thỏ gần hắn nhất.
Không gian bên trong ổ thỏ rộng rãi, hắn cũng có thể đứng thẳng người, tay phải nắm quyền, tung quyền, mang theo tiếng gió sấm đánh về phía cổ con thỏ.
Cảnh giới phẩm 5, tiểu viên mãn tầng 4, quyền pháp cơ sở viên mãn, thực lực như vậy so với hôm qua đã tăng lên một đoạn lớn, mà con thỏ lại bị uy áp của cự thú vừa rồi chấn đến có chút thận hư, chỉ một quyền mà thôi, chân sau của con thỏ đạp 2 cái, dứt khoát lên trời.
Mà những con thỏ khác lúc này mới chống thân thể vô lực dậy, gầm lên một tiếng với kẻ địch đột nhiên xuất hiện.
Khóe miệng Lục Trạch cong lên, quả nhiên, sau này cứ xem hôm nay là ngày may mắn của hắn đi?
Nhìn bộ dạng đám thỏ này, hoàn toàn không có sức phản kháng gì cả, quả thực như biến từ thỏ ăn thịt thành thỏ ăn cỏ vậy!
Thế là, trong hang thỏ u tối, đã xảy ra một vụ ức hiếp kẻ yếu cực kỳ tàn nhẫn, khiến nam nhân nghe xong trầm mặc, nữ nhân nghe xong rơi lệ, trẻ nhỏ nghe xong đều phải trốn vào lòng mẫu thân.
Nhân vật chính của sự kiện là Lục Trạch dùng 3 quyền 2 cước tiễn 5 con thỏ còn lại cao tới vai 1 mét 5, trông manh manh xuống địa ngục.
Hắn không hề có lòng sám hối!
Hắn vậy mà còn đang cười!
Mỗi con siêu cự thỏ đều rơi ra 5 quang đoàn màu đỏ nhạt và 1 tiểu quang đoàn màu tím nhạt, tổng cộng 6 con cự thỏ, tổng cộng có 30 quang đoàn màu đỏ nhạt và 6 tiểu quang đoàn màu tím nhạt.
Thu hoạch như vậy, Lục Trạch có lý do gì để không vui chứ?
Có những tiểu quang đoàn màu tím nhạt này, Lục Trạch cảm thấy tinh thần lực của mình ít nhất có thể tăng lên 3 phần!
Lại thêm thời gian nâng cao ngộ tính, ánh mắt Lục Trạch lóe lên, nghĩ tới thần thông của Nam Cung Tĩnh, bộc phát lực lượng sao…
Hắn cảm thấy bên trên võ kỹ cơ sở viên mãn vẫn còn không gian đề thăng!
Sau khi thu hồi quang đoàn, Lục Trạch đi ra khỏi hang thỏ, lại bắt đầu tìm kiếm hang thỏ.
Rất nhanh, Lục Trạch lại tìm được một hang động.
So với hang thỏ vừa rồi thì lớn hơn một chút, đường kính xấp xỉ khoảng 1 mét 6, 7, Lục Trạch đứng trước hang hơi suy tư một chút, vẫn đi vào.
Dù sao cự thú vừa mới đi qua, uy áp dường như ảnh hưởng đến những con quái thú này còn lớn hơn hắn, cho dù gặp phải con thỏ mạnh hơn, hẳn là hắn vẫn có thể chạy thoát.
Hơi khom lưng, Lục Trạch cẩn thận đi vào trong hang, đi qua một đoạn đường nhỏ uốn lượn, rất nhanh, hắn liền nhìn thấy phía trước đường nhỏ xuất hiện một không gian rộng rãi.
Lục Trạch nhướng mày, cứ cảm thấy đường nhỏ của hang động này ngắn hơn so với hang thỏ vừa rồi thì phải?
Chẳng lẽ thỏ ở đây không giỏi đào hang? Hay là quá lười?
Lục Trạch trong lòng hơi phun tào một câu, cẩn thận từng li từng tí thò đầu ra, nhìn vào trong không gian.
Thế nhưng cảnh tượng tro bụi đầy đất và mấy con cự thỏ cá mặn như trong tưởng tượng lại không xuất hiện.
Đầu Lục Trạch vừa mới thò ra, liền nhìn thấy mấy đôi mắt đỏ như máu nhìn về phía hắn.
Lục Trạch: “???”
Tuy trong hang rất tối, nhưng với thị lực của hắn dù gì vẫn có thể nhìn rõ đại khái, con mẹ nó tuyệt đối không phải thỏ a a a!!
Khóe miệng Lục Trạch co giật một cái, cười khan một tiếng: “Quấy rầy chư vị nghỉ ngơi rồi, ta đi ngay đây, tạm biệt!”
Nói rồi, dưới sự nhìn chăm chú của mấy đôi mắt đỏ như máu hung bạo, Lục Trạch xoay người bỏ chạy.
Tiếng gầm trầm thấp vang lên từ trong hang, sau đó, Lục Trạch cảm nhận được ác ý chậm rãi sau lưng… còn có cả dục vọng ăn uống.
Sau lưng hắn phát lạnh, tăng nhanh bước chân.
Đường nhỏ trong hang rất ngắn, rất nhanh, Lục Trạch liền lao ra khỏi hang, hắn vừa chạy vừa quay đầu liếc một cái.
Khi hắn phát hiện từng con cự khuyển cao tới vai hơn 1 mét 6, toàn thân phủ một lớp giáp cứng màu đen mỏng, thè lưỡi lao ra khỏi hang, cả người hắn đều mộng bức.
Từ khi nào mà ngay cả chó cũng biết đào hang rồi?!
Được rồi, lúc chó giấu xương hình như đúng là sẽ đào hang, nhưng con mẹ nó chó ở trong hang đất sao??
Tôn nghiêm thân là chó của các ngươi đâu?!
Đừng không coi mình là chó chứ!!
Như vậy về sau hắn ngay cả hang động cũng không dám vào nữa được chưa?
Lỡ như trên thảo nguyên này, đào hang đã biến thành một kỹ năng sinh hoạt thường quy, vậy chẳng phải ngay cả sư tử, sói cũng biết đào hang sao?
Vừa nghĩ như vậy, Lục Trạch lập tức hoảng.
4 con cự khuyển giáp đen lao ra khỏi hang, vừa thấy Lục Trạch đã chạy ra hơn 100 mét, đôi mắt đỏ như máu lóe lên hung quang dữ tợn, ngửa đầu gầm lên, tốc độ tăng vọt, trong nháy mắt đuổi theo Lục Trạch.
Nhìn cự khuyển không ngừng áp sát, Lục Trạch cau chặt mày.
Tốc độ này quá nhanh, phải biết với tốc độ hiện tại của hắn, Võ Giả cửu phẩm bình thường đều không đuổi kịp hắn, mà cự khuyển này lại đang không ngừng rút ngắn khoảng cách.
Đây đã là tốc độ của Linh Võ cảnh bình thường rồi nhỉ?
Rõ ràng hình thể đều lớn gần như nhau, quả nhiên chó vẫn mạnh hơn thỏ sao?
Tiếp tục như vậy không ổn!
Lục Trạch nhíu mày thật sâu, không bao lâu nữa sẽ bị đuổi kịp.
Ánh mắt hắn lóe lên, chân trái bỗng đạp mạnh xuống đất, phát ra một tiếng nổ vang, cỏ xanh bị giẫm nát, bùn đất cũng bị lực lượng khổng lồ bắn lên không trung, thân thể hắn ngoặt gấp sang phải.
Hắn chạy về phía hang thỏ cách đó không xa, đường kính hang thỏ kia chỉ khoảng 1 mét 5, với thể hình của đám chó này, muốn vào thì tốc độ tuyệt đối sẽ giảm đi không ít, nói không chừng hắn có thể lợi dụng địa lợi xử lý đám cự khuyển sau lưng, kém nhất thì chạy khỏi lối ra khác của hang động vẫn không thành vấn đề.
Lục Trạch đột nhiên đổi hướng, là điều cự khuyển không ngờ tới, chúng tiếp tục lao về phía trước mấy chục mét mới một lần nữa đuổi theo Lục Trạch.
Lục Trạch nghiến răng, vận dụng bộ pháp cơ sở viên mãn tới cực hạn.
Chạy mau chạy mau! Chỉ cần chạy đủ nhanh, đám chó phía sau sẽ không đuổi kịp ta!
(Hết chương này)