Chương 3
Trong khách sạn.
Vừa đẩy cửa bước vào, tôi đã thấy lão Vương mặc chiếc quần đùi rộng thùng thình, nằm dạng chân trên chiếc giường màu hồng.
Vừa nhìn thấy tôi, lão lập tức bật dậy.
Mặt mày hớn hở.
“Bảo bối, cuối cùng em cũng đến rồi! Anh đợi đến mức tim muốn nhảy khỏi lồng ngực đây!”
Đám trứng giun trong bụng tôi cũng trở nên kích động.
Chúng điên cuồng tiết hormone.
Khiến tôi không thể khống chế mà muốn lao vào lòng lão.
“Chủ động dữ vậy cơ à.”
Lão Vương ôm lấy eo tôi, đưa khuôn miệng nồng mùi hôi lại gần.
“Bảo bối, em thơm thật đấy.”
Tôi nhắm chặt mắt.
Tôi yêu Trình Thành.
Nhưng lúc này...
Tôi lại đang làm chuyện có lỗi với anh.
“Chậc chậc, đôi chân này đúng là thon thật.”
Bàn tay thô ráp đầy dầu mỡ của lão càng lúc càng tiến gần...
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gọi:
“Tơ Tơ! Tơ Tơ! Em ở trong đó đúng không?”
Toàn thân tôi run lên.
Trình Thành chẳng phải đã ngủ rồi sao?
Sao anh lại đến đây?
Nỗi sợ hãi như cơn sóng dữ tràn ngập trong lòng tôi.
Tôi chẳng kịp suy nghĩ thêm.
Lập tức đẩy mạnh lão Vương ra.
“Đừng chạm vào tôi!”
Lão Vương cau mày.
“Cô chưa xử lý xong bạn trai mình à?”
Nói rồi lão lại nhào tới.
“Không sao, chúng ta tiếp tục.”
“Dừng tay!”
Rầm!
Cánh cửa gỗ ọp ẹp bị đá tung.
Trình Thành như một con hổ dữ lao vào.
Nắm đấm siết chặt.
Đấm thẳng vào mặt lão Vương.
“Đừng đánh tôi! Đừng đánh nữa!”
Lão Vương tuổi đã lớn.
Chỉ vài cú đấm đã khiến mũi miệng bê bết máu.
Ngã vật xuống đất, lão cầu xin:
“Là bạn gái cậu lẳng lơ trước, chính cô ta chủ động quyến rũ tôi!”
Vừa nói, lão vừa bò đến tủ đầu giường lấy điện thoại.
Mở đoạn tin nhắn giữa tôi và lão.
“Cậu nhìn đi! Chính vợ cậu chủ động hẹn tôi mà!”
Trong lịch sử trò chuyện.
Là tôi hỏi địa điểm gặp mặt.
Là tôi chủ động hỏi lão có thích chiếc váy đen tôi mặc hay không.
Sợi dây lý trí cuối cùng trong Trình Thành dường như đứt phựt.
Anh chậm rãi quay đầu lại.
Đôi mắt nhìn tôi chằm chằm.
Không nói một lời.
Nhưng tôi lại cảm nhận được nỗi sợ hãi cùng đau đớn lớn nhất từ trước đến nay.
“A Thành, em... em có thể giải thích...”
Tôi còn chưa nói hết.
Trình Thành đã tung thêm một cú đấm nữa vào mặt lão Vương.
Anh gầm lên:
“Đánh rắm! Vợ tao trong sáng như vậy, cô ấy thèm nhìn đến loại người như mày sao?!”
Lão Vương cuống quýt:
“Tôi không nói dối! Chính cô ta là người chủ động!”
Trình Thành bóp chặt cổ lão.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Từng chữ từng chữ bật ra như máu:
“Mày dám bôi nhọ vợ tao thêm một câu nữa, tao sẽ giết chết mày!”
Gương mặt lão Vương tím tái.
Bị siết đến mức không thốt nổi lời nào.
Tôi sợ Trình Thành thật sự sẽ đánh chết người.
Vội vàng lao tới ngăn cản.
“A Thành! Đừng đánh nữa!”
Nhưng anh không hề buông tay.
Trong mắt anh là sát ý không hề che giấu.
Rõ ràng người làm sai là tôi.
Thế nhưng người anh oán trách lại không phải tôi.
Mà là kẻ khác.
Nước mắt tôi rơi xuống.
Tôi nghẹn ngào van xin:
“Trình Thành, em xin anh đấy. Tha cho ông ta đi. Em không muốn anh phải ngồi tù. Em muốn cùng anh về nhà.”
...
Trên đường trở về.
Trình Thành không nói một lời.
Tôi cảm nhận được sự tức giận của anh.
Cùng với nỗi thất vọng sâu sắc.
Anh không phải kẻ ngốc.
Anh biết chính tôi đã chủ động quyến rũ lão Vương.
Chỉ là...
Anh không chịu tin.
Bởi vì anh yêu tôi.
Cảm giác tội lỗi trong lòng tôi càng lúc càng nặng nề.
“Là em có lỗi với anh.”
Tôi nắm lấy tay Trình Thành, ép anh tát vào mặt mình.
“Anh cứ trút giận lên em đi. Đánh em đi!”
Nhưng Trình Thành không đánh.
Anh chỉ nhẹ nhàng vuốt ve má tôi.
Ánh mắt đau đớn nhìn tôi.
“Tơ Tơ... tại sao em lại phản bội anh? Tại sao lại làm chuyện đó?”
Bởi vì...
Tôi phải tìm vật chủ ký sinh cho những đứa con của mình.
Nhưng lời ấy...
Tôi không thể nói ra.
Tôi không muốn anh biết rằng, dưới lớp da người này...
Tôi là một sinh vật hình sợi đen kịt.
Không tay, không chân.
Toàn thân vặn vẹo như ác mộng.
Tôi cắn chặt môi đến bật máu.
“Trình Thành... chúng ta chia tay đi.”