Tuyến Nữ

Chương 6

Chương 6
Nụ hôn vừa kết thúc.
Tôi đưa tay vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh ta.
“Anh thật sự yêu em sao?”
Trình Thành không hề do dự, lập tức gật đầu:
“Đương nhiên rồi. Nếu anh không yêu em, sao có thể nhịn đến tận bây giờ, vẫn không chịu chạm vào em?”
Những lời đường mật ấy, anh ta nói ra dễ dàng như hơi thở.
Nếu tôi chưa từng nhìn thấy lịch sử trò chuyện giữa anh ta và đám chủ nợ cho vay nặng lãi, có lẽ tôi vẫn còn bị che mắt, lại một lần nữa sa vào cái bẫy ngọt ngào đó.
Nhưng lúc này, điều tôi thật sự muốn làm là xé toạc da thịt anh ta, moi trái tim ra xem thử bên trong có phải đen ngòm hay không.
Bỗng nhiên, Trình Thành bế bổng tôi lên, bước về phía phòng ngủ.
Đúng lúc ấy...
Tiếng chuông báo thức trên điện thoại vang lên.
Đó là báo thức đã được cài sẵn:
10 giờ 50 phút.
Cơ thể Trình Thành lập tức cứng đờ.
Trên khuôn mặt anh ta hiện rõ sự giằng xé và do dự mãnh liệt.
Vài giây sau, anh ta đột ngột đẩy tôi ra.
“Tơ Tơ, chúng ta thật sự không thể làm vậy.”
Tôi cười lạnh.
“Tại sao lại không thể?”
Là vì anh Tiền bọn họ sắp tới rồi, đúng không?
Trình Thành hít sâu một hơi.
“Tơ Tơ, em quên rồi sao? Chúng ta đã hứa với nhau rồi, chỉ sau khi kết hôn mới được.”
Trong mắt tôi thoáng hiện một tia khinh miệt.
Tôi đứng dậy, cầm ly sữa còn uống dở, trực tiếp đổ hết vào miệng anh ta.
Đó là một liều thuốc cực mạnh.
Mà đã là thuốc cực mạnh...
Thì ai có thể chống lại được?
...
Đúng như tôi mong muốn.
Cơ thể của Trình Thành đã trở thành một nhà hàng buffet dành riêng cho những đứa con của tôi...
...
10 giờ 53 phút.
Cánh cửa phòng khách bị đạp ầm ầm đến rung chuyển.
Giọng của anh Tiền vang lên ngoài cửa:
“Mau mở cửa ra! Anh Tiền của mày tới rồi đây!”
Sự mê man trong đôi mắt Trình Thành lập tức bị nỗi sợ hãi thay thế.
Anh ta liên tiếp tát mạnh vào mặt mình mấy cái, rồi ngẩng đầu nhìn tôi đầy căm hận.
“Mày dám quyến rũ tao?!”
Tôi ngây thơ nhìn anh ta.
“A Thành, chuyện này... chẳng phải là anh tình em nguyện sao?”
Lồng ngực Trình Thành phập phồng dữ dội.
Anh ta giơ tay lên định tát tôi.
Bên ngoài, đám người của anh Tiền càng đạp cửa dữ dội hơn.
“Mở cửa ngay! Không thì ông đây băm xác mày!”
Trình Thành hoảng loạn.
Anh ta gào lên với tôi bằng giọng điệu phẫn nộ chưa từng có:
“Con khốn! Mau cút vào tắm rửa ngay!”
Tôi nhìn anh ta, cười lạnh.
Tôi biết.
Anh ta đang sợ.
Bởi vì anh ta đã nói với anh Tiền rằng tôi vẫn còn là gái trinh.
Nhưng bây giờ...
Tôi không còn nữa rồi.
Thấy tôi đứng yên không nhúc nhích, Trình Thành hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ giả tạo.
Anh ta túm tóc tôi, hung hăng đẩy tôi vào phòng tắm, rồi cầm vòi sen xối nước lên người tôi như phát điên.
“Ha ha ha...”
Tôi ngẩng đầu nhìn Trình Thành, không kìm được mà bật cười.
Gia tộc giun tóc ngựa của chúng tôi luôn lấy việc con cháu đông đúc làm niềm kiêu hãnh.
Những chị em cùng lứa với tôi từ lâu đã sinh ra vô số trứng.
Thậm chí có người còn đã lên chức bà ngoại.
Còn tôi thì sao?
Vì một tên đàn ông cặn bã...
Những quả trứng trong bụng vẫn còn chưa thể chào đời!
“Đừng cười nữa! Anh Tiền thích kiểu dịu dàng nho nhã!”
Nói xong, Trình Thành vội vàng chạy ra khỏi phòng tắm, mang về một cốc nước rồi cưỡng ép đổ vào miệng tôi.
Rõ ràng trong nước đã bị bỏ thêm thuốc.
Những quả trứng trong bụng tôi liên tục tiết ra hormone.
Trong đầu tôi chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ.
Tôi cần giao phối!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất