Dạ Vô Trần rên lên một tiếng nhưng vẫn không buông tay, trong mắt
đầy ý cười: “Đánh đủ rồi sao? Nếu như chưa đủ ta có thể cho ngươi đánh
thêm mấy cái, nhưng mà ta tuyệt đối không buông tay.”
Ánh mắt Mộ Như Nguyệt nhìn hắn càng lạnh hơn.
Có điều, đối phương khiến nàng có cảm giác rất quen thuộc...
Nghĩ đến đây, nàng vươn tay chuẩn bị tháo mặt nạ của nam nhân kia xuống,
thời điểm sắp tháo được lại bị một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay nàng.
Khóe môi nam nhân vẫn nở nụ cười, hắn ghé vào tai Mộ Như Nguyệt, dùng giọng
điệu ái muội nói: “Ngươi muốn xem dung mạo ta? Nhưng mà dung mạo ta
không phải ai cũng dễ dàng nhìn thấy, ngươi muốn nhìn cũng không phải là không được, gả cho ta, ta sẽ cho ngươi xem, thế nào?”
“Ngại quá, ta không có hứng thú với ngươi.” Mộ Như Nguyệt thu tay lại, lạnh nhạt