Mộ Như Nguyệt lười biếng dựa vào người Dạ Vô Trần, trên mặt cũng có chút mệt mỏi, nàng duỗi cái eo lười, ngoài cười nhưng trong không cười nói:
“Cho bọn họ vào đi, ta muốn xem bọn họ có thể vô sỉ đến mức độ nào.”
Lý Lộ kinh ngạc nhìn Mộ Như Nguyệt: “Vâng, chủ tử.”
Dứt lời liền xoay người rời đi, không lâu sau, thân ảnh hai cha con kia đã
lọt vào mắt bọn họ. So với Mộ Tình vẻ mặt tính kế, lúc Mộ Y Tuyết nhìn
thấy Dạ Vô Trần, trong mắt tràn ngập si mê.
Thì ra hắn chính là Quỷ Vương, đã từng là ngốc tử kia.
Không ngờ Quỷ Vương lớn lên lại đẹp như vậy, hơn nữa còn im hơi lặng tiếng
nhẫn nhục giả ngốc để sống sót, nam nhân ưu tú như thế, sao nữ tử có thể không yêu?
Huống chi Mộ Y Tuyết đã sớm vì dung nhan xuất chúng của Dạ Vô Trần mà yêu hắn...
Mộ Tình vừa tiến vào Mộ trạch đã cảm nhận được hơi thở cường đại khiến
trong lòng hắn hơi chấn động, nhưng hắn cũng chỉ cho là của Dạ Vô Trần.
Bất luận thế nào hắn cũng không thể tưởng tượng được hơi thở cường giả đó